Hội Cái Bang


You are not connected. Please login or register

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 20: Ngủ lỗ vốn rồi! (1)
Chap 20:
Yến Thanh Ti chạy vào trong nhà vệ sinh tìm áo tắm, không để ý liền thấy cơ thể mình trong gương, mắt dại ra, không nhịn được mắng một câu: "Tao XXX ông nội nó chứ...."

Bởi vì toàn thân cô phủ kín là vết hôn, hồng hồng trông như một bức tranh điểm xuyết nhiều cánh hoa đào vậy, sau lưng, mông, đùi non đều có, da của Yến Thanh Ti trắng lại mẫn cảm, bình thường không cẩn thận va nhẹ một cái cũng có thể lưu lại vết bầm, rất lâu sau mới tan, vậy mà bây giờ cả người toàn vết thế này thì đến lúc nào mới biến mất hết đây.

Nhưng mà……cô cảm thấy thân thể không có bị xâm hại, chỗ kín cũng không thấy khó chịu, thế nhưng trên người vẫn đau, mẹ nó chứ, đều là bị cắn thành như vậy.

Cũng có thể nói, người đàn ông kia chỉ đem cô lật đi lật lại mà cắn loạn một phen, chứ chưa thực sự ăn hết cô.

Yến Thanh Ti nghiến răng, đồ biết thái chết tiệt.

Cái tên đấy tâm lí phải vặn vẹo đến thế nào mới có thể làm ra việc kinh tởm như thế này.

Răng của Yến Thanh Ti nghiến đến là ngứa hết cả người, cô đi tìm điện thoại mới phát hiện là đã bị tên biến thái kia cầm đi mất, đá một phát vào cái bàn đặt trong phòng, ông nội nó chứ, dám lấy mất điện thoại của mình.

Yến Thanh Ti gọi điện thoại cho lễ tân, nhờ họ gọi điện cho chị Mạch mang quần áo đến. Yến Thanh Ti ngồi đợi hơn nửa tiếng, cuối cùng chị Mạch cũng xuất hiện. Chị Mạch vừa vào đến cửa liền bắn như liên thanh: "Chị nói chứ, Yến Thanh Ti em rốt cuộc có chuyện gì vậy, chị gọi mười mấy cuộc điện thoại, một cuộc em cũng không nghe là sao. "

Yến Thanh Ti vẫn đang mặc trên người áo tắm của khách sạn, cầm lấy quần áo chị Mạch mang đến nói: "Điện thoại của em bị người ta lấy mất rồi"

Chị Mạch nhìn thấy trên cổ Yến Thanh Ti toàn vết hôn, mặt đều biến thành xanh mét:"Giờ không phải lúc nói đến chuyện mất điện thoại, em tối qua bị làm sao vậy, em không muốn cùng với Hà tổng kia thì nói với chị một câu a, cũng không ai ép em ngủ với ông ta, giúp em sắp xếp tốt rồi, nửa đường em lại bỏ bom Hà tổng thế, bây giờ thì đừng trông mong gì vào bộ phim đó nữa."

Sáng sớm nay, một nhà chế tác phim “Lãnh Hương” gọi điện cho chị Mạch nói: "Nghệ sĩ công ty các cô, Yến Thanh Ti nửa đường không nói không rằng liền chạy mất, làm cho Hà tổng rất không vui, như thế cũng nghĩa là vai quần chúng Yến Thanh Ti còn chẳng có tư cách diễn nữa là vai nữ thứ chính…

Chị Mạch bây giờ rất tức giận với hành động hôm qua của Yến Thanh Ti.

Yến Thanh Ti lôi quần áo từ trong túi ra: "Hôm qua lúc em trong nhà vệ sinh đi ra, có gặp một người đàn ông, anh ta nói đi cùng anh ta, liền cho em diễn vai nữ chính của “Lãnh Hương”, sau đó em liền đi cùng anh ta."

Cô cởi áo tắm xuống ngay trước mặt chị Mạch. Chị Mạch nhìn cô từ đầu đếm chân, thở dài một câu:"Tổ tông của tôi ơi, thế mà em cũng tin được, lần này thì tốt rồi, lỗ cmn vốn, rõ ràng là bị.......người ta lừa mà, mẹ nó chứ, em gặp phải biến thái hả?"

Yến Thanh Ti có vẻ không nghe thấy những lời chị Mạch nói, mặc xong quần áo, vỗ vỗ mặt mấy phát rồi nói: "Em biết anh ta là ai?"

Chị Mạch đứng phắt dậy: "Ai?"

Bộ dạng hùng hổ, em cứ nói đi đó là thằng khốn nào, chị đây sẽ đến băm nó ra thành cám.

Yến Thanh Ti cười cười, trong lòng có chút ấm áp, mặc dù cô và chị Mạch chỉ là lợi dụng lẫn nhau, nhưng sự lợi dụng này lại có lúc xen lẫn chút chân tình.

"Không sao cả, là người quen cũ"

Chị Mạch kinh ngạc: "Không phải em nói là say rượu sao, làm sao mà nhận ra được?"

Yến Thanh Ti ngẩng đầu liếc chị Mạch một cái: "Cái mùi vị đấy, em vẫn nhớ được."

Cô nhớ lại cái mùi vị của nụ hôn tối qua lúc ở ngoài cửa nhà vệ sinh. Kì thực, từ lúc ra khỏi nhà vệ sinh, khi nhìn thấy anh ta đứng ở đó, Yến Thanh Ti cũng đã nhận ra anh ta là ai rồi, chẳng qua là cô không dám thừa nhận mà thôi, thật không ngờ cô còn có thể nhớ rõ một gã đàn ông mà ba năm nay chưa hề gặp nhau lấy một lần, thậm chí chẳng cần phải nhìn tới mặt, cô vẫn có thể nhận ra đó là anh ta..

Chị Mạch: "Đờ….. Thế cũng được hả!"
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 21: Ngủ lỗ vốn rồi! (2)

Chap 21:
Điện thoại của chị Mạch vang lên, chị ta nhìn một cái lập tức đổi sắc mặt, nhấc máy nói: "Đạo diễn Phùng, chào ngài"

Chỉ vài phút sau, mặt của chị Mạch rất chi là khó coi. Đợi chị ấy tắt điện thoại, thì cái điện thoại trong tay cũng sắp bị chị bóp vỡ đến nơi.

Yến Thanh Ti: "Chuyện gì vậy?"

Chị Mạch: "Mẹ nó chứ, thịt đến miệng rồi còn rơi mất, không được, chị phải làm rõ xem chuyện gì đang xảy ra"

Chị Mạch gọi liền lúc 7,8 cuộc rồi mới buông điện thoại xuống.

"Chị vừa nhờ người hỏi rồi, họ nói cậu chủ công ty Lạc thị vừa giới thiệu một nữ diễn viên mới, tài trợ rất nhiều tiền, vai diễn trong bộ phim điện ảnh kia cũng được chọn luôn rồi."

Chị Mạch cũng chút chán chường, việc đã đến nước này thì không có khả năng lật ngược tình thế được, phẫn nộ nói:"Doanh nhân không lo làm ăn, chạy vô đây giúp vui làm cái gì không biết."

Yến Thanh Ti vừa nghe thế híp mắt nói: "Lạc thị, có phải là Lạc Cẩm Xuyên?"

"Em làm sao biết ?"

"Người quen"

"Anh ta giới thiệu ai vậy?"

"Tiết Tranh, năm ngoái vừa được giả thưởng nữ diễn viên mới xuất sắc nhất."

Yến Thanh Ti nghĩ lại những lời hôm đó Lạc Cẩm Xuyên, cô cười lạnh, muốn âm thầm ngáng chân cô, muốn ăn “đồ ăn trong mâm” của cô, Lạc Cẩm Phong, anh đúng là có gan lắm!

Cô sẽ không để hắn chơi thế đâu!

Cô nói với chị Mach đang tức lộn ruột kia: "Gọi tiểu Từ qua đây trang điểm cho em, em ra ngoài gặp người quen"

Chị Mạch: "Gặp ai?"

Trong đôi mắt hạnh xinh đẹp của Yến Thanh Ti ánh lên vài tia sát khí: "Đi đòi nợ, mẹ nó chứ, không thể để tối qua bị chơi lỗ vốn được."

Chị Mạch bống nhiên không hề cảm thấy bực bội nữa nói: "Được, chị gọi luôn đây."

Gọi điện thoại cho tiểu Từ xong, chị liền hỏi: "Em chắc chắn là người em quen kia có thể giúp đỡ mình chứ?"

Yến Thanh Ti nói với chị Mạch: "Em nói cho chị biết, nếu anh ta không giúp được em thì cả cái Lạc Thành này không có người thứ hai có thể giúp được, một khi dụ dỗ được anh ta thì về sau chị không cần lo lắng nữa, xem ai dám ngáng chân chúng ta."

" Thật sao........"

"Đừng phí lời nữa, mau lên........"

...........................

Một tiếng sau, con đường trước sảnh tập đoàn Nhạc thị có một chiếc ô tô con đỗ ở đấy.

Tiểu Từ hỏi: "Chị Thanh Ti, chị xác định là muốn vào đây. Chỗ này quản lí rất chặt, không có thẻ ra vào của công thì không vào được đâu."

Cậu ta vẫn chưa nói xong thì Yến Thanh Ti đã mở của xuống xe rồi. Cậu vội vàng quay đầu nhìn theo. Không biết Yến Thanh Ti nói gì với bảo vệ trước cửa cư nhiên lại có thể đi vào.

Đi vào cửa lớn, cô liền bị lễ tân chặn lại hỏi: "Xin chào, xin hỏi cô muốn tìm ai?"

Yến Thanh Ti bỏ kính xuống: "Nhạc Thính Phong"

Em gái lễ tân nghe cô nói xong liền sững lại, tìm đại Boss của công ty cô a: "Cái này....... thật không phải, xin hỏi cô có hẹn trước không ạ?"

Yến Thanh Ti dướn người về phía trước một chút, nói: "Hẹn ở trên giường có tính không?"

Cô lễ tân đỏ mặt không biết nên trả lời thế nào.

Đằng sau bỗng truyền đến một tràng tiếng cười, cô lễ tân nhìn về phía đó như thấy cứu binh đến liền nói: "Giám đốc Vũ, vị này muốn tìm Nhạc tổng ........nhưng lại không có hẹn trước"

"Tìm Nhạc tổng có việc gì?"

Ánh mắt Yến Thanh Ti chuyển sang người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trước mặt cô, mặt mũi tuấn tú sắc nét, mày kiếm nhếch lên, toát lên vẻ thanh nhã mà từ tính, Yến Thanh Ti chỉ liếc một cái nói: "Đòi nợ"

Anh ta liền dựa cả người vào bàn lễ tân, khoanh tay trước ngực, cười mà như không cười hỏi cô: "Cái này thú vị đấy, anh ấy nợ cô cái gì vậy? Nói tôi nghe xem."

Dáng người của gã đàn ông này rất cao, nhất là lúc anh ta dựa người gần vào làm cho cô cảm thấy một loại áp lực vô hình.
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 22: Ngủ lỗ vốn rồi (3)

Chap 22:
Yến Thanh Ti tự giác lùi về phía sau một bước nói: "Anh ta nợ tôi, có thể nói cho anh được sao? Kể cả nói ra anh có trả hộ anh ta được không?"

Vũ Phóng cảm thấy rất thú vị hỏi: "Cái này......còn phải xem là vấn đề gì nữa. Cô nói xem xem, ví dụ như......"

Yến Thanh Ti cười nói: "Ví dụ, lên giường với người khác, trời sáng không nói câu nào liền kéo quần đi mất, đại lão gia như các vị thuê phòng không trả tiền thì cũng thôi, thế mà trước khi đi còn tiện tay lấy mất điện thoại của người khác, món nợ này anh xem có quản được hay không?"

Câu này...... thông tin quá khủng rồi, Vũ Phóng bỗng nhiên thấy hình như mình rảnh rỗi quá thì phải, việc này a.... thật sự là quản không nổi.

Anh ta sờ sờ mũi mũi nói: "Người cô nói có thật sự là Nhạc tổng của chúng tôi không?"

Yến Thanh Ti cười nói: "Cái loại đàn ông cặn bã này, không phải anh ta, chẳng lẽ là anh sao?"

Vũ Phóng lại đánh giá một lượt Yến Thanh Ti, em gái này thật “mãnh” a, thế nhưng anh thật hiếu kì với những lời nói của cô ta nha, Nhạc Thính Phong mà thiếu tiền sao?"

Ngủ với người ta đã không trả tiền thì thôi lại còn tiện tay lấy mất điện thoại của người ta. Anh ta lầm bầm một câu: "Tôi không có cặn bã như vậy ............"

Vũ Phóng cậu đi khác sạn với gái, có bao giờ không trả hết tiền phòng đâu, nếu không trả hết thì cũng chia đôi 5:5.

Anh liếc nhìn thấy một người liền cao giọng hét: " Trợ lí Giang, ........, cô gái này muốn gặp Nhạc tổng"

Giang Lai vốn là vừa bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy bóng lưng của Yến Thanh Ti liền xoay người muốn trốn, kết quả lại bị “đồng đội” đâm cho một nhát sau lưng.

Giang Lai không thể không dừng bước, từ từ quay người lại trực tiếp đối diện với anh mắt đen láy sâu thẳm của Yến Thanh Ti.

Yến Thanh Ti dơ tay lên ngoắc ngoắc Giang Lai đi lại, những ngón tay hết sức mảnh mai lại sơn màu đỏ tươi như thể đi quyến rũ cả ma quỷ vậy.

Giang Lai than một câu đành đi qua: "Cô Thanh Ti, lâu lắm không gặp"

Giang Lai đứng đối diện với Yến Thanh Ti liền thấy da đầu ngứa ngáy hết cả lên, không phải anh ghét gì Yến Thanh Ti, nhưng mà trong lòng lại có chút sợ cô ta.

Yến Thanh Ti cười cười nói: "Không sai a, 3 năm rồi không gặp mà anh vẫn nhớ tôi, xem ra trong lòng anh .......tôi cũng có chút địa vị a, đưa tôi đi gặp Nhạc Thính Phong."

Mặt Giang Lai nhăn lại như quả táo tàu: "Nhạc tổng đang họp, hay là đổi hôm khác......."

Yến Thanh Ti nào có dễ dàng để anh ta đổi ngày được: "Anh ta đang họp, thì liên quan gì đến tôi, tôi muốn gặp anh ta."

Giang Lai muốn thẳng thừng từ chối, nhưng nhìn vẻ mặt Yến Thanh Ti lại không nói được đành: "Cô.....đừng làm khó tôi được không....."

Yến Thanh Ti gật đầu: "Được, tôi không làm khó anh nữa, vậy anh chuyển lời giúp tôi, bà đây không phải hạng người anh ta muốn trèo lên lúc nào thì trèo lên ấy, mẹ nó còn lấy trộm điện thoại của tôi, có phải thèm tiền đến điên rồi hay không."

Giang Lai bị Yến Thanh Ti nói đến mức hai tai đều đỏ hết lên, ở chính công ty mình lại bị người khác mắng đến thối đầu, mặc dù không phải mắng mình nhưng Giang Lai vẫn cảm thấy mất mặt, thật mất mặt.

"Cái đó.... tôi gọi điện hỏi chút"

Giang Lai lấy điện thoại ra, lướt tìm một dãy số: "Alo, Nhạc tổng....."

Anh ta vừa mới nói được ba chữ, trong tay liền trống không, điện thoại đã bị Yến Thanh Ti cướp lấy.

Yến Thanh Ti đưa điện thoại lên nghe, mỉa mai nói: "Chú Nhạc, tối qua ngủ ngon chứ? Trời mới sáng đã đi rồi, lo tôi tìm chú đòi tiền thuê phòng đến thế cơ à? Sao, 3 năm không gặp, có phải hay không cảm thấy thân thể tôi vẫn “ngon” như ngày xưa? Gặm cắn cả một đêm, miệng có tê không, có cần tôi cho chú một nụ hôn không a?"
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 23: Ngủ lỗ vốn rồi! (4)

Chap 23:
Giang Lai, Vũ Phóng, em gái lễ tân, lúc này trên mặt của mỗi người đều đỏ như mông khỉ.

Cái tên cặn bã nam trong miệng cô Yến, thật là tổng tài đại nhân cao quý ưu nhã của bọn họ sao?

Vài giây sau, không biết đầu dây bên kia nói những gì, Yến Thanh Ti liền ném điện thoại trả Giang Lai nói: "Đi thôi."

Giang Lai vội vàng cất điện thoại vào trong túi, không dám nói thêm cái gì khác: " Mời cô! "

Đến đến tầng 36, Yến Thanh Ti thấy Nhạc Thính Phong đúng là đang họp, trong phòng họp lắp kính trong suốt, hiệu quả cách âm cũng thật tốt, đứng bên ngoài có thể thấy rõ ràng mặt mũi của Nhạc Thính Phong.

Nhạc Thính Phong ngồi ở ghế chuyên dụng của tổng tài, hai bên trái phải dưới tay anh ta lần lượt là giám đốc các bộ phận, nhìn ra không có bất kì người đàn ông nào có thể làm cho ánh mắt của Yến Thanh Ti trở lên kinh diễm như Nhạc Thính Phong.

Cô thừa nhận mình là một người “nhan khống”, sau ba năm mà cô vẫn nhớ rõ Nhạc Thính Phong, không vì lí do gì khác, chỉ vì anh ta đẹp trai.

*Nhan khống: ám chỉ những người yêu cái đẹp, thích vẻ bề ngoài đẹp đẽ.

Đẹp đến nỗi có thể đả động đến tâm hồn.

Giang Lai nói: "Cô xem, Nhạc tổng thật sự đang họp, cô có thể đợi một chút không?"

Yến Thanh Ti nheo nheo mắt nhìn về phía Nhạc Thính Phong: "Bao lâu mới xong?"

Giang Lai chần chừ một lát: "Khoảng..... tôi cũng không dám chắc là lúc nào nữa."

Yến Thanh Ti không muốn đợi, cô nhìn cái điệu bộ an nhàn, khí thế cao ngút, dáng vẻ ung dung tự tại của Nhạc Thính Phong mà tức anh ách.

Dựa vào cái gì mà hắn ta sau khi làm việc kia xong vẫn có thể bình tĩnh như không hề có chuyện gì vậy?

Cứ nghĩ đến "việc tốt" mà Nhạc Thính Phong làm hôm qua là cô liền muốn bóp chết tên vô sỉ ấy.

Yến Thanh Ti đưa tay đẩy cửa, Giang Lai vội vàng ngăn cản cô: "Cô Thanh Ti, cô không thể đi vào."

Yến Thanh Ti đẩy Giang Lai về đằng sau nói: "Tôi thì lại không thể không vào."

Giang Lai không dám đưa tay túm lấy Yến Thanh Ti, chỉ đành trợn tròn mắt nhìn cô đẩy cửa, trắng trợn đi vào phòng họp.

Yến Thanh Ti vừa tiến vào phòng thì ngay cả phòng họp lập tức im ắng lại không ai phát ra bất kì âm thanh nào.

Nhạc Thính Phong ngồi đó không thèm nhìn Yến Thanh Ti đến một cái: "Tiếp tục.........."

Vừa nãy vị giám đốc đang báo cáo dở liền vội vàng nói tiếp: "Chúng ta vừa mới tiến hành một cuộc điều tra nghiên cứu thị trường với quy mô lớn, là một bộ phận những người trong độ tuổi từ 16-40 tuổi, có tiềm lực rất lớn, chúng ta có thể dựa vào nhóm người ở độ tuổi này đánh giá, đưa ra ý kiến để tiến hành cải tiến chất lượng sản phẩm tốt hơn......"

Yến Thanh Ti từng bước tiến đến trước mặt Nhạc Thính Phong, anh ta vẫn giữ nguyên sắc mặt, bờ môi mỏng lạnh nhạt nói: "Bản báo cáo này chưa kĩ càng, quay về làm một bản khác tỉ mỉ hơn rồi đưa đến phòng làm việc của tôi........"

Yến Thanh Ti nhìn anh ta một lúc, anh ta cư nhiên lại không hề có bất kì phản ứng gì, hoàn toàn là cái bộ dạng trong khi làm việc xin đừng làm phiền.

Yến Thanh Ti thấy vậy liền cười lên, cô cong lưng xuống, tay tì lên bàn, cả người tựa hẳn lên người Nhạc Thính Phong trào phúng nói: "Nhạc tiên sinh, như thế này có nhìn thấy rõ hơn không?"

Nhạc Thính Phong vẫn không đếm xỉa đến Yến Thanh Ti, gõ gõ lên bàn thúc giục các giám đốc đang đơ mặt ngượng ngùng kia: "Tiếp tục"

Yến Thanh Ti liền đưa tay giữ lấy cằm của Nhạc Thính Phong nói: "Lên giường thì cũng lên rồi, con mẹ nó còn giả vờ cái gì?"

Nhạc Thính Phong liếc một cái vào cái cổ áo chứ V của cô, cô lại cúi thấp người, dưới góc nhìn của anh ta thì hoàn toàn nhìn rõ rãnh ngực mê người bên trong, toàn bộ da thịt trắng nõn điểm lên vài dấu hôn, tuyệt đối mê chết người.

Ánh mắt của Nhạc Thính Phong liền trở lên lạnh lẽo, giơ tay từng chút một tách bàn tay của Yến Thanh Ti xuống.

"Tiếp tục, đến lượt ai, công việc trọng điểm của kì này chưa xác định thì ai cũng đừng mơ tan họp."

Yến Thanh Ti cười lạnh, cô gật gật đầu: "Nhạc Thính Phong anh được đấy, đừng ép tôi phải ra tay tàn nhẫn........."
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 24: Ngủ lỗ vốn rồi! (5)

Chap 24:
Nhạc Thính Phong từ đầu đến cuối vẫn là thờ ơ. Yến Thanh Ti vứt túi xách xuống, cởi áo khoác ra ném thẳng lên người Nhạc Thính Phong, hành động này của cô khiến tất cả người trong phòng họp chết đứng. Vẫn đứng ở ngoài cửa - Giang Lai lập tức quay người cúi mặt làm ra vẻ không nhìn thấy gì cả, còn Vũ Phóng thì thò cổ vào xem.

Giang Lai kéo kéo người anh ta:"Giám đốc Vũ, tôi khuyên là anh nên quay người đi là tốt nhất."

Vũ Phóng hỏi: "Tại sao lại không được nhìn, cái cô kia làm ầm ĩ như thế mà không gọi bảo vệ sao?"

Giang Lai nói: "Anh hẳn là hiểu rõ Nhạc tổng đi, nếu như không phải là anh ấy nguyện ý thì cái cô Yến Thanh Ti đó đã bị Nhạc tổng sai người lôi ra rồi, còn lâu mới đặt chân vào phòng họp được.

Đội nhiên Vũ Phóng kia trừng to đôi mắt: "Mẹ kiếp...... thật mãnh a!!!"

Chỉ thấy tay trái Yến Thanh Ti túm lấy cằm của Nhạc Thính Phong, bắt buộc anh ta phải nhìn cô, còn tay kia đưa về đằng sau kéo khoá váy của mình xuống.

Nhạc Thính Phong ném chiếc bút trong tay lên bàn, lạnh giọng quát: "Tan họp......tất cả đều cút hết cho tôi."

Không đến 5 giây trong phòng họp chỉ còn lại hai người họ.

Yến Thanh Ti: "Có giỏi thì giả vờ tiếp đi....."

"Cô đừng có vô sỉ như thế được không?"

"Không thể"

Nhạc Thính Phong kéo tay của Yến Thanh Ti xuống: "Cô đến đây làm gì?"

Yến Thanh Ti lùi lại hai bước: "Tối qua anh đã đáp ứng tôi, vai nữ chính của Lãnh Hương, anh đừng nghĩ chơi xấu."

Nhạc Thính Phong lười biếng ngả người ra ghế , ngón tay vê vê môi, híp mắt nói: "Nữ chính gì cơ, tối qua gì cơ, sao tôi lại không nhớ gì vậy?"

Nghe Nhạc Thính Phong nói câu đó, làm cho Yến Thanh Ti có cảm giác tối qua giống như bị chó cắn vậy.

Yến Thanh Ti cười bật lên nói: "Nhạc Thính Phong, sao trước đây tôi lại không phát hiện ra anh lại bỉ ổi đến vậy nhỉ?"

"Tối hôm qua Nhạc Thính Phong anh lên giường với bà đây, trời sáng, một tiếng cũng không nói liền xách quần đi mất, trước khi đi còn tiện tay lấy luôn cả điện thoại của tôi, Nhạc Thính Phong anh có phải đàn ông không vậy? Xem ra anh nghèo đến điên rồi đi?"

Anh ta liếc nhìn qua chút vết tích trên cổ Yến Thanh Ti, giọng nói âm u cất lên: "Thật không? Cô xác định người đàn ông lên giường với cô tối qua là tôi?"

Trong lòng Yến Thanh Ti bỗng nhói lên một cái,trong lòng bỗng chua sót.

Đúng, mọi người đều nói cô là lẳng lơ, dâm loạn lêu lổng.

Chỉ cần là đàn ông liền có thể bò lên giường của cô.

Người khác nói những gì cô đều thấy vô vị, không thèm để ý, thế nhưng, khi cô Nhạc Thính Phong nói ra những lời như vậy, như có hàng ngàn vết dao cứa vào lòng của cô..

Ánh mắt của Yến Thanh Ti dần dần lạnh đi. Cô bỗng nhiên muốn trước mặt gã đàn ông này lấy lại chút tôn nghiêm cho chính mình.

Yến Thanh Ti cúi người lấy túi xách, từ trong ví tiền lấy ra một xấp đồng xu 1 tệ, nắm chặt trong tay dùng sức ném thẳng lên mặt Nhạc Thính Phong.

Yến Thanh Ti hất cằm lên, bề ngoài cứng cỏi tạo thành tầng tầng vỏ bọc, trông có vẻ mạnh mẽ kiên cường.

Yến Thanh Ti gật đầu cười nói: "Không sai, anh nói đúng, tôi có nhiều đàn ông như vậy, nhất thời nhận nhầm cũng không có gì là khó hiểu, thật xin lỗi Nhạc tiên sinh, tôi nhận nhầm anh là tên khốn đã bò lên giường với tôi tối quá, đã làm phiền rồi. Tôi biết thời gian của anh rất quý giá, chỗ tiền này bồi thường cho anh."

Yến Thanh Ti túm lấy túi xách, áo cũng không cần, liền quay người bỏ đi.

Cô bước nhanh ra khỏi đó, lấy kính trong túi đeo lên, che dấu sự nhếch nhác cùng thù hận trong mắt cô, vẫn là bộ dạng tuyệt đại giai nhân.

Giang Lai nhanh chân mở cửa phòng họp ra, Yến Thanh Ti bước đi đầu cũng không thèm nhìn lại.

Vũ Phóng đứng sau cô hét lên: "Người đẹp, có rảnh đi uống rượu nhé!"

Yến Thanh Ti dừng bước, quay người cười đến là yêu mị nói: "Tôi chỉ hẹn lên giường với đàn ông thôi."
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 25: Trong lòng hắn tôi chỉ là con đĩ mà thôi (1)

Chap 25:
Yến Thanh Ti dừng bước, quay người cười đến là yêu mị nói:"Tôi chỉ hẹn lên giường với đàn ông thôi. "

Vũ Phóng .......

"Xoảng" một tiếng cực lớn, Giang Lai với Vũ Phóng quay phắt đầu lại. Chiếc laptop ở trên bàn đã bị ném xuống đất, vỡ thành hai phần, màn hình vỡ vụn, để lại một mớ hỗn độn.

Nhạc Thính Phong vẫn ngồi đó điềm nhiêm như không có gì xảy ra, trên người vẫn hoàn hảo, nét mặt thản nhiên , tuấn tú ưu nhã, lạnh lùng xa cách, làm cho người khác hoàn toàn không nghĩ đến cái laptop vừa bị đập nát bét kia là tác phẩm của anh ta.

Nhạc Thính Phong liếc mắt, nói: "Vũ Phóng, qua đây"

Giọng của anh ta rất bình thường, nhưng Giang Lai lại cảm thấy lạnh hết cả sống lưng.

Nhạc thiếu lúc này rất đáng sợ, anh ta càng bình tĩnh lạnh nhạt bao nhiêu thì lại càng doạ người bấy nhiêu.

Yến Thanh Ti đã đi xa rồi, Vũ Phóng vẫn giữ chặt cửa, không muốn vào, Giang Lai đã nhìn ra chuyện này có “cứt mèo” , lẽ nào anh ta lại không nhận ra.

Nhạc Thính Phong nhìn hắn, chỉ nói một chữ: "Vào"

Giang Lai biết, đây là giới hạn cuối cùng rồi, trăm ngàn lần đừng để anh nói lần thứ ba, nếu không đến mình cũng chết chắc.

Giang Lai thúc giục: "Giám đốc Vũ, vào thôi"

Vũ Phóng sợ hãi: "Không phải......tôi......"

Giang Lai không phúc hậu liền mở cửa, đẩy giám đốc Vũ vào trong phòng họp.

Theo quán tính giám đốc Vũ liền tiến vào trong.

Vũ Phóng ngay lập tức liền phanh chân lại: "Anh họ..., có chuyện gì vậy"

Anh là bạn học từ thời đại học với Nhạc Thính Phong, trong nhà có chút quan hệ ngoằn nghèo với nhà họ Nhạc, theo bối phận anh phải gọi Nhạc Thính Phong một tiếng anh họ.

Ngón giữa và ngón trỏ của Nhạc Thính Phong không biết từ lúc nào kẹp một đồng tiền xu, đồng xu đó không ngừng chuyển động linh hoạt trong ngón tay của anh ta.

Nhạc Thính Phong: "Ngồi"

Vũ Phóng một thân đàn ông cao 1.87m thế mà trên trán lại toàn mồ hôi lạnh. Anh dè dặt ngồi xuống. Ngoài ý muốn là Nhạc Thính Phong toàn hỏi những câu liên quan đến công việc dạo này của công ty, với cả đại loại hỏi ý kiến của anh về tình hình kinh doanh của công ty năm nay, hoàn toàn bình thường, hoàn toàn không có bất kì vấn đề gì.

Vũ Phóng nói một lúc liền buông lỏng cảnh giác, trong lòng nghĩ có thể là Nhạc tổng đã chán ngấy cô gái kia rồi, cho nên không để tâm nữa, chẳng qua chỉ là một đứa đàn bà thôi mà, lẽ nào có thể làm cho Nhạc Thính Phong phí nhiều tâm tư vậy.

Nói xong chuyện công việc, Vũ Phóng cũng to gan hơn rồi, hỏi:"Anh họ, anh lúc nào lại động đến loại phụ nữ mãnh như vậy a? Thật kinh khủng, khí thế cũng thật dã man, dáng người cũng thật bốc lửa, trước lồi sau lõm, em thấy ngực cô ta ít nhất cũng phải cúp C...."

Nhạc Thính Phong hạ mi quét qua cái áo mà Yến Thanh Ti vừa vứt lại: "Còn gì nữa"

Vũ Phóng xoay chuyển tròng mắt: "Tối qua anh thực sự cùng cô ta làm cái đó, cái đó à? Cô ta còn nói anh trộm điện thoại của cô ta, anh họ, anh cầm thật à?"

Nhạc Thính Phong đột nhiên dừng tay, đồng tiền xu liền lọt thỏm vào lòng bàn tay, anh ngẩng đầu nói: "Vũ Phóng, tôi rất hài lòng đối với thái độ và thành tích trong công việc của cậu dạo gần đây."

Vũ Phóng đơ ra một lúc, sao lại đột nhiên nói đến công việc rồi.

Thế nhưng, anh vẫn vội vàng nói: "Cảm ơn lời khen của Nhạc tổng, về sau tôi sẽ tiếp tục cố gắng hơn nữa"

Tiếp theo Nhạc Thính Phong lại nói: "Gần đây công ty quyết định xây dựng từ thiện 50 trường tiểu học trên cao nguyên, tôi thấy cậu làm người phụ trách dự án này là hợp lý nhất."

Ánh mắt Vũ Phóng ngay lúc đó liền dại ra, "Anh họ,không, .......,Nhạc tổng...."

"Có ý kiến sao?" Nhạc Thính Phong liếc Vũ Phóng một cái.

Ánh mắt đó làm Vũ Phóng cả người phát lạnh, liên tục lắc đầu: "Không.....hoàn toàn không....tôi làm sao lại có ý kiến được."

"Chiều nay 1h cậu theo đoàn xuất phát đi."

"Cái gì? Chiều nay?" Vũ Phóng vốn cho rằng ít nhất còn mấy hôm nữa mới đi, anh liền đi tìm cứu trợ, hoặc là chờ cho vị tổ tông này nguôi giận lại nói, kết quả là...., anh ta ngay cả chút thời gian cũng không cho.
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 26: Trong lòng hắn tôi chỉ là con đĩ mà thôi! (2)

Chap 26:
Hận chết mất! Bây giờ đã 11h rồi, chỉ còn chưa đến 3 tiếng nữa thôi.

Nhạc Thính Phong nhìn vẻ mặt lo lắng của Vũ Phóng: “Vì thể hiện lí tưởng từ thiện của công ty chúng ta, trong quá trình xây dựng 50 trường tiểu học lần này, tôi hy vọng cậu tích cực tham gia trong toàn bộ quá trình xây dựng, bao giờ hoàn thiện, lúc bấy giờ trở lại.”

Nhạc Thính Phong đứng lên vỗ vỗ vai Vũ Phóng: “Em họ, anh rất tin tưởng cậu.”

Vũ Phóng, ĐỜ!!!!,……đây chính là muốn hại chết anh mà.

50 trường tiểu học trên cao nguyên, mình sẽ chết mất a?

A a a a a a a????

Giang Lai vội vàng theo sau Nhạc Thính Phong , tiến vào phòng làm việc của tổng tài, Nhạc Thính Phong đưa ta ra, Giang Lai ngây người một cái, liền vội vàng lấy ra trong túi quần một chiếc smartphone màu trắng.

Nhạc Thính Phong cầm lấy, chiếc điện thoại này đã bị mở khóa, anh ấn thẳng vào album ảnh. Trong này ảnh cũng không phải ít, đa số là phong cảnh, chỉ có vài bức là có hình người. Trong đó có một bức là một nam một nữ chụp chung.

Một người đàn ông ngoại quốc đẹp trai vòng tay qua cổ Yến Thanh Ti, đầu hai người chạm vào nhau, trông rất thân mật, nhìn vào camera cười đến là vui vẻ.

Giang Lai nhìn chiếc điện thoại đó, rồi lại lặng lẽ cúi đầu xuống, một lát nữa sẽ không bị đập vỡ chứ?

Đột nhiên Nhạc Thính Phong ném ra một vật, Giang Lai tự giác giơ tay tiếp lấy nó.

“Đập nó cho tôi”

Giang Lai lập tức gật đầu: “Vâng.”

Giang Lai cầm lấy điện thoại đi ra ngoài, vừa ra khỏi cửa liền thở phào một cái.

Thư ký Tôn cầm một văn kiện đến hỏi Giang Lai: “Có thể vào không?”

Giang Lai xua xua tay, tay đặt trên cổ làm một động tác cắt cổ.

Đừng có mà vào bây giờ, chết đấy.

……………………………..

Yến Thanh Ti quay lại phòng thuê, chị Mạch đã đợi sẵn ở đây.

Chi Mạch gấp gáp hỏi: “Thế nào?”

Yến Thanh Ti đổ người xuống sofa: “Thất bại rồi………”

Cô mở to mắt, nhìn lên trần nhà, trong mắt trống rỗng, không biết đang nghĩ gì.

Chị Mạch muốn trách móc Yến Thanh Ti mấy câu, nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ đấy của cô, lại mềm lòng, mắng nói: “Đàn ông mà, chẳng có thằng nào tốt cả, về sau chỉ có thể tự dựa vào bản thân mình, đừng có trông mong hay ảo tưởng vào mấy lời mật ngọt của bọn chúng.”

Yến Thanh Ti: “ Chị nói đúng.”

Không thể trông mong vào bất kì ai, ngoài bản thân mình ra, cô cũng không tin nổi ai nữa, chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.

Yến Thanh Ti nghĩ nghĩ cũng thấy mình thật buồn cười, Nhạc Thính Phong là loại người nào, cô dựa vào đâu mà cho rằng, 3 năm không gặp anh ta sẽ giúp cô?

Anh ta dựa vào đâu mà phải giúp cô? Chẳng lẽ lại dựa vào việc 3 năm trước cô lên giường với anh ta một đêm?

Haha, người đàn ông như Nhạc Thính Phong lại thiếu đàn bà chắc?

Cô thì tính là cái gì?

Trong lòng anh ta, Yến Thanh Ti cô chẳng qua chỉ là một con đĩ, đúng, chính là một con đĩ, không hơn.

Đến ngay cả người đàn ông của cô mình mà còn câu dẫn được, thì có là hạng tốt đẹp gì?

Kể cả tính đêm hôm qua ngủ cùng anh ta, cũng chính là cô tự mình dâng lên, không lên giường cũng phí.

Chị Mạch rốt cuộc vẫn là người từng trải, chị ta có thể một mình toàn thây thoát khỏi sự chi phối của công ty cũ, tự lập ra văn phòng mới, liền có thể thấy chị ta không phải người phụ nữ bình thường, chị nhanh chóng sốc lại tinh thần.

Chị Mạch nói: “Chị đã tìm một người bạn cũ nhiều năm, cô ấy gần đây cũng có một bộ phim cần quay, chỉ là chi phí sản xuất không nhiều, lại chỉ chiếu trên mạng, không phải là phương tiện truyền thông đại chúng, để chị mang em đến gặp cô ấy. ”

Yến Thanh Ti gật đầu: “Vâng.”

Chị Mạch vẫn còn muốn nói gì nữa , nhưng nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt của Yến Thanh Ti, liền vỗ vỗ vai cô nói: “Cố gắng nghỉ ngơi đi……chị đi trước đây.”

Lúc chị Mạnh đưa tay kéo cửa ra, lại nghe thấy giọng nói yếu ớt của Yến Thanh Ti vang lên sau lưng: “Chị Mạch, cái cảm giác lòng tự trọng bị người khác dẫm đạp dưới lòng bàn chân….thật không dễ chịu gì….”
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 27 : Tôi muốn cắn chết cái gã Nhạc Thính Phong đó! (1)

Chap 27:
[left][Nghe Yến Thanh Ti nói ra câu đó, cánh tay vừa đặt lên cửa của chị Mạch cũng ngưng lại, một cảm giác khó chịu dần xâm chiếm lấy chị: “Không sai, đúng là chẳng dễ chịu gì hết, chính vì thế mà chúng ta phải càng cố gắng gấp bội, đợi đến khi em nổi tiếng rồi, xem ai còn dám coi thường em, dám dẫm đạp em.”

Yến Thanh Ti cười: “Đúng, chờ em nổi tiếng rồi ,mẹ nó, nhất định em sẽ chơi chết tất cả bọn chúng……”

…………….

Đừng nhìn chị Mạch béo như vậy như vậy mà coi thường, tốc độ giải quyết công việc của chị nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.

Buổi tối ngày thứ hai, chị đã dẫn Yến Thanh Ti đến một quán lẩu do một ngôi sao trong giới mở để gặp người bạn cũ của chị.

Chị Mạch nói với Yến Thanh Ti: “Bạn chị vừa nói cho chị một tin tốt, một tập đoàn lớn bỗng dưng muốn tham gia đầu tư thế nên vấn đề kinh phí bây giờ được giải quyết, chế tác hậu kì và họp báo tuyên truyền cũng đã sắp xếp ổn thỏa, chúng ta chẳng cần phải bận tâm tới mấy chuyện đó nữa, lo diễn tốt là được rồi.”

Yến Thanh Ti gật đầu.

Người bạn cũ mà chị Mạch nói là một nữ đạo diễn 40 tuổi, tên là Thái Lam Uyên, chị ấy rất gầy, có mái tóc cắt ngắn gọn gàng và đeo kính cận, nhìn qua cũng có thể thấy đây là một người theo trường phái nghệ thuật.

Lúc nhìn thấy Yến Thanh Ti, Thái Lam Uyên rất kinh ngạc: “Mạch à, không ngờ trong tay cô lại có một “vũ khí” hạng khủng thế này, hèn chi cô dám dời bỏ Đông Ảnh.”

Chị Mạch đáp: “Bây giờ trong tay cũng chỉ có mình cô ấy thôi, đành phải dựa cả vào cậu vậy.”

Hôm nay Yến Thanh Ti trang điểm rất nghiêm túc, thiếu đi mấy phần ma mị, cô nói rất lễ phép: “Đạo diễn Thái, chào chị, em là Yến Thanh Ti, sau này, phải nhờ chị quan tâm chỉ bảo nhiều hơn rồi.”

“Ngoan ngoãn, lễ phép, người mà Mạch xem trọng đúng là có khác.”

Chị Mạch và đạo diễn Thái là bạn bè nhiều năm với nhau, hiện tại cũng không có người ngoài, nên nói chuyện cũng thoải mái cởi mở hơn.

Đạo diễn Thái khẳng định là sẽ giúp chị Mạch nhận mối này, chị Thái nói với Yến Thanh Ti: “Một lát nữa người chế tác và biên kịch cũng đến, em cố gắng làm quen với họ.”

Yến Thanh Ti: “Vâng ạ, cám ơn chị.”

Không phải đợi lâu, người chế tác và biên kịch lát sau đều đến đông đủ cả, Yến Thanh Ti đứng dậy cười cười chuẩn bị đón tiếp, thế nhưng nhìn đến người đi thứ ba tiến vào, cô liền cười không nổi nữa.

Đạo diễn Thái vội vàng đứng dậy: “Nhạc tổng, ngài cũng đến đây dùng cơm ạ?”

Nhạc Thính Phong cười nhạt nói: “Vừa nãy chạm mặt anh Vương, nghe nói chị cũng đang ăn cơm ở đây, nên qua đây chào hỏi chút.”

Đạo diễn Thái vội vàng giới thiệu với chị Mạch và Yến Thanh Ti: "Đến đến, giới thiệu một chút, vị này là Nhạc Thính Phong, là người đầu tư chính của bộ phim lần này."

Cả đời này đạo diễn Thái chưa từng nghĩ đến một ngày cái đoàn làm phim bé như con kiến của họ lại được Nhạc thị rót vốn đầu tư, vị thái tử gia của nhà họ Nhạc còn đích thân đến thăm hỏi họ nữa, đúng là đang nằm mộng mà.

Lúc này Yến Thanh Ti dường như đang phải dùng tất cả lí trí của cả đời mới kìm lại ý muốn xông lên xé nát cái bộ mặt đáng ghét của Nhạc Thính Phong.

Hahaha, Nhạc Thính Phong, thái tử gia nhà họ Nhạc lại đến cái chỗ như này dùng cơm? Lừa chó à!

Chẳng trách chị Mạch nói đạo diễn Thái nói hôm nay lôi kéo được một nhà tài trợ lớn a, thì ra là Nhạc Thính Phong.

Yến Thanh Ti “vắt trán” suy nghĩ, anh ta lại định giở trò gì ra đây?

Sau khi chào hỏi Nhạc Thính Phong, chị Mạch cảm thấy Yến Thanh Ti có hơi là lạ, lặng lẽ kéo kéo áo cô thấp giọng nói: "Thanh Ti."

Yến Thanh Ti lập tức trưng ra nụ cười tiêu chuẩn , cười đến là tươi sáng - nụ cười khi lần đầu gặp mặt người lạ.

Thanh Ti nhẹ nhàng nói: "Nhạc tiên sinh, xin chào, tôi là......Yến Thanh Ti."

Nhạc Thính Phong khẽ nhếch môi cười: "Xin chào, Yến tiểu thư."

Anh giơ tay ra, ý bảo cô bắt bay.

Yến Thanh Ti nghiến đến đau hết cả răng, giờ thì cô đã hiểu cái cảm giác của nhà họ Yến khi thấy trông thấy cô là như thế nào rồi.
/left]
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 28: Tôi muốn cắn chết cái gã Nhạc Thính Phong đó! (2)

Chap 28:
Yến Thanh Ti hít sâu một hơi, chậm chạp đưa tay ra bắt tay với Nhạc Thính Phong.

Lúc này, đang ở trước mặt đạo diễn, không thể náo loạn với Nhạc Thính Phong được, đó là cơ hội của cô, không thể để vuột mất được.

Hơn nữa, cũng không thể để chị Mạch phải khó xử. Nếu Nhạc Thính Phong đã giả vờ là không quen biết thì cô cũng không cần phải vạch áo cho người xem lưng làm gì.

Hôm nay bà cô đây tốt tính tạm thời bỏ qua cho anh.

Yến Thanh Ti nghĩ chỉ cần chạm tay cái là bỏ ra luôn. Nhưng mà cô không ngờ rằng, khi tay cô vừa chạm đến tay Nhạc Thính Phong thì bị anh ta thuận thế nắm lấy, hơn nữa còn nắm rất chặt, cô muốn rút tay ra mà không được. Yến Thanh Ti đang chuẩn bị điên lên thì Nhạc Thính Phong nhẹ nhàng buông tay ra. Lúc buông tay, ngón tay Nhạc Thính Phong cố ý cào nhẹ vào lòng bàn tay Yến Thanh Ti. Yến Thanh Ti lập tức thấy rùng hết cả mình.

Những người xung quanh, chẳng có ai là ngu đến nỗi mà không nhìn ra sự ám muội giữa hai người, chẳng qua là đều giả vờ không nhìn thấy mà thôi hahaha....

Người chế tác là một người đàn ông trung niên hơi béo, hói đầu, nhìn có vẻ hơi thô tục, ông ta nói: "Nhạc tiên sinh, ngài dùng cơm chưa? Nếu chưa dùng thì mời ngài ngồi xuống ăn cùng chúng tôi một bữa....."

Nhạc Thính Phong: "Được a......"

Yến Thanh Ti nghiến răng ken két, cơn tức này cô không thể nào nuốt trôi được, phải tìm cơ hội báo thù.

Không biết là cố ý hay vô tình mà Nhạc Thính Phong lại ngồi xuống bên cạnh Yến Thanh Ti, phía bên tay phải cô, hai người ngồi sát nhau. Sau khi ngồi xuống, Yến Thanh Ti liền lấy ra túi khăn ướt trong túi xách ra, chậm chạp mà tỉ mỉ lau từng ngón tay một, miệt mài lau đến mức da tay đều đỏ hết lên.

Ánh mắt Nhạc Thính Phong như có như không mà liếc qua.

Mấy người sau khi ngồi xuống liền không ngừng thảo luận về bộ phim sắp tới, cảnh này thì nên quay ở đâu…, sau nửa tiếng, mọi người đều ăn lẩu đến mức toát cả mồ hôi, nhưng chỉ có mình Nhạc Thính Phong là không hề động đũa chỉ uống hai ngụm nước.

Yến Thanh Ti nhìn thấy thế thầm cười lạnh, người thừa kế Nhạc gia từ trước tới nay có bao giờ hạ mình mà ăn cùng nồi lẩu với người khác đâu, bởi vì anh ta mắc bệnh sạch sẽ đến phát ói. Sẽ chẳng bao giờ thèm ăn mấy món ăn kèm lẩu được mọi người ưa chuộng như gan, sách bò, tiết lợn, óc dê ….. Đồ Nhạc Thính Phong ăn đều phải là những thứ tốt nhất, thịt bò nhất định phải là bò Kobe, gan ngỗng nhất định phải là CLSACE ở vùng Kansas ( Mỹ)*, trứng cá hồi đen, nấm đông cô trắng.... tất cả đều phải là thượng phẩm.

*Cái này chắc tác giả bịa vì không có thông tin xác thực liên quan, xứ sở của gan ngỗng phải là ở Pháp.

Khi lần đầu tiên Yến Thanh Ti gặp Nhạc Thính Phong thì liền biết anh ta là một kẻ rất kén ăn. Theo như lời của Yến Thanh Ti thì trần đời này cô chưa từng gặp qua người đàn ông nào quý giá đến như thế. Cũng chỉ có Nhạc gia mới nuôi nổi anh ta.

Nhìn điệu bộ của Nhạc Thính Phong Yến Thanh Ti liền cảm thấy thật mỉa mai, cô cầm chén rượu ở trước mặt lên uống một ngụm, vị cay xè của rượu chảy xuống như muốn thiêu cháy cả cổ họng.

Trong lòng Yến Thanh Ti khẽ dao động , thịt ở trên thớt mà, không làm tí gì thì trong lòng cô, mẹ nó chứ khó chịu muốn chết.

Yến Thanh Ti bỏ chén rượu xuống, tươi cười quay người về phía Nhạc Thính Phong: "Nhạc tiên sinh sao lại không ăn vậy? Tôi thấy ngài từ nãy giờ vẫn không hề động đũa."

Nhạc Thính Phong quét mắt nhìn cô: "Tôi không đói."

Yến Thanh Ti dịu dàng nói: "Ôi ngài đùa tôi à, kể cả ngài không đói đi nữa thì ít nhất cũng phải nếm thử một hai miếng, mọi người đến đây chẳng phải là để ăn cơm sao? Ngài không động đũa tí nào, không tốt lắm đâu, cái miếng sách bò này ngon lắm đó, ngài nếm thử đi."

Yến Thanh Ti ân cần đưa đũa cho Nhạc Thính Phong, trên miếng sách bò còn dính đầy ớt chưng, xem ra là rất cay đây, nhưng mà thái tử gia nhà chúng ta lại không ăn được cay…

Nhạc Thính Phong nhìn thấy miếng sách bò đỏ loét kia thì thái dương giật giật, các khớp tay anh khẽ khép chặt, nhăn mày nhìn Yến Thanh Ti.

Yến Thanh Ti nhìn thẳng vào mắt Nhạc Thính Phong, một nụ cười lạnh đọng lại ở khóe môi, trong mắt tràn đầy sự khiêu khích…
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 29: Yến Thanh Ti, cô đây gấp gáp muốn cho tôi kiểm hàng sao? (1)

Chap 29:
Chỉ thiếu điều không nói toẹt luôn là -- đúng a, là tôi cố ý đấy, anh có thể làm gì được tôi?

Thấy Nhạc Thính Phong vẫn không động đến đôi đũa, Yến Thanh Ti lại nói: “Có phải ngài không thích ăn cái này không? Vậy...miếng thịt bò ba chỉ này thì thế nào?”

Yến Thanh Ti lại gắp cho Nhạc Thính Phong mấy miếng thịt ba chỉ, Nhạc Thính Phong nhìn thấy mấy miếng thịt cảm thấy lợm hết cả cổ họng nhưng trên mặt vẫn tỏ ra rất thản nhiên.

Yến Thanh Ti lần này quyết tâm không bỏ qua cho Nhạc Thính Phong, nếu anh ta không động đũa, thì cô lại gắp tiếp. Dưng bị ngủ lỗ vốn một đêm, bị gặm cắn cả người thì thôi, lại còn bị anh ta nhục nhã cho một trận. Những oán hận chất chứa trong lòng Yến Thanh Ti lại bùng lên, cô nhất định phải trả lại hết cho Nhạc Thính Phong.

Chị Mạch ngồi bên cạnh nhíu mày nhìn, tuy chị vẫn chưa nắm rõ tính cách Yến Thanh Ti, nhưng chị biết cô không phải là hạng người liều lĩnh lỗ mãng. Hành động này của Yến Thanh Ti không quá giống như là đang nịnh nọt Nhạc Thính Phong, mà giống như ghê tởm hắn, cô ta đang làm cái quái gì vậy?

Vị thái tử gia này mà dễ trêu chọc đến thế chắc? Chị Mạch muốn nhắc nhở Yến Thanh Ti, lại sợ lộ liễu quá nên đành ngồi một bên âm thầm lo lắng quan sát.

Nhạc Thính Phong nhìn vẻ mặt nịnh nọt của Yến Thanh Ti nói: “Muốn tôi ăn đến thế cơ à? Hửm?”

Âm “Hửm” được kéo dài, không mặn không nhạt làm nhộn nhạo tất cả con tim của mọi người, hai người này chắc chắn là có “cứt mèo”.

Yến Thanh ti cười đáp: “Đúng a, xem ra......Nhạc tiên sinh đây là không nể mặt tôi rồi?”

Yến Thanh Ti nghĩ Nhạc Thính Phong tuyệt đối sẽ không động đũa tí nào, thế mà anh ta cư nhiên lại cầm đũa lên, đôi đũa ấy lại là đũa Yến Thanh Ti cô nữa chứ. Ngón tay Nhạc Thính Phong thon dài, trắng trẻo, mặc dù chỉ cầm một đôi đũa thôi cũng làm cho người khác thấy thích mắt. Chỉ thấy Nhạc Thính Phong giơ tay gắp một miếng thịt bò đầy ớt đưa vào trong miệng, đây là lần đầy tiên anh ăn loại thức ăn như vậy, đến nhai cũng không cần, trực tiếp nuốt xuống.

Yến Thanh Ti mắt tròn mắt dẹt nhìn Nhạc Thính Phong “nuốt” xong miếng thịt bò, sau đó không kiềm chế được ho khan liên tục. Nhạc Thính Phong bị sặc ớt ho không ngừng, một lúc sau mặt liền đỏ bừng lên, Yến Thanh Ti nhìn thấy thế liền tỏ vẻ vô tội nói: “Ồ thì ra là ngài không ăn được cay, sao lại không nói chứ, thật xin lỗi, thật ngại quá ạ.”

Nhạc Thính Phong nhấc cốc nước lên uống hết, xong rút khăn tay ra lau sạch vết nước còn sót trên môi. Những người khác mà làm động tác này sẽ trông không ra làm sao cả, thế nhưng đổi lại là Nhạc Thính Phong làm thì....thật là đẹp.

Trong lòng Yến Thanh Ti vẫn chưa nguôi hận, vội vàng bổ thêm một câu: “Thật ngại quá, không nghĩ đến là anh không ăn được cay, sao anh lại không nói ra cho mọi người biết chứ?”

Đạo diễn Thái không dám đắc tội với vị thần tài này, liên tục đỡ lời: “Nếu biết Nhạc tiên sinh không ăn được cay thì chúng tôi đã gọi nồi lẩu không cay rồi, thật xin lỗi.”

Nhạc Thính Phong nhìn bộ dạng như không có tội tình gì của Yến Thanh Ti, trong lòng liền bực bội khó chịu.

Anh cố ý nói: “Không sao, là người đẹp tự tay gắp cho sao có thể không ăn chứ.”

Những người ngồi trong phòng lúc này đều đưa ánh mắt phức tạp mà nhìn Yến Thanh Ti, Yến Thanh Ti tức đến nghiến nát cả răng: “Xem ngài nói này, chẳng lẽ chỉ cần là người đẹp, thì có đưa thuốc độc, ngài cũng uống sao?”

Nhạc Thính Phong cười như không cười nhìn cô: “Cái này còn phải xem là ai nữa.”

Yến Thanh Ti lần này thì cười không nổi nữa, bởi vì Nhạc Thính Phong đang vén váy cô. Cô nhấc chén rượu ở bên cạnh lên nhấm một ngụm, thế nhưng cơn tức trong lòng thì không thể áp xuống được rồi.

Thế là......

Dưới gầm bàn, Yến Thanh Ti tìm vị trí chân của Nhạc Thính Phong, sau đó dùng hết sức lực dẫm lên. Yến Thanh Ti hôm nay đi giày cao gót 5 phân, gót giày vô cùng nhọn, cô cố gắng nghiền hết sức có thể, còn di đi di lại mấy lần.
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 30: Yến Thanh Ti, cô đây gấp gáp muốn cho tôi kiểm hàng sao? (2)

Chap 30:
Mặc dù là như vậy nhưng vẻ mặt Nhạc Thính Phong vẫn không lộ ra chút khác lạ nào cả.

Yến Thanh Ti khinh bỉ nhếch môi, thật là có thể nhịn, cô chuẩn bị thu chân về thì vừa nhấc chân lên liền không rút về được. Hai chân của Nhạc Thính Phong giống như gọng kìm vậy, kẹp chặt lấy chân của cô, làm thế nào cũng không rút ra được. Không những thế, bàn tay anh ta còn đặt lên đùi của cô, quang minh chính đại mà “ăn đậu hũ”*!!!!!

*Ăn đậu hũ: từ lóng, nghĩa là sàm sỡ.

Cả cơ thể Yến Thanh Ti run lên, thế này có nghĩa là gì?

Nghĩ là trong suy nghĩ của Nhạc Thính Phong, Yến Thanh Ti cô chỉ là một con điếm mạt hạng muốn chơi thế nào thì chơi. Yến Thanh Ti đưa tay ra dùng hết sức nhéo lấy mu bàn tay của Nhạc Thính Phong, tay của Nhạc Thính Phong không những không buông ra ngược lại còn được đà trực tiếp tiến vào trong váy của cô.

Làm ra cái hành động hèn hạ như vậy trước mắt người khác, ấy thế mà Nhạc Thính Phong vẫn bày ra cái vẻ cao quý ưu nhã. Cô mạnh mẽ ngẩng đầu lên, mặt lạnh tanh, ánh mắt tràn đầy hận ý.

Đột nhiên, cô cười lên, anh ta thật sự cho là cô vô sỉ, đê tiện đến thế sao? Được, anh muốn sờ thì cứ sờ, bà đây không thèm để ý tới anh nữa.

Yến Thanh Ti quay sang nói chuyện với đạo diễn và nhà sản xuất phim.

Đối với Nhạc Thính Phong mà nói, bạn càng khiêu khích anh ta, càng đối chọi quyết liệt với anh ta, anh ta lại càng hưng phấn, tốt nhất là không thèm đếm xỉa gì đến anh ta.

Khi nói chuyện với người khác, Yến Thanh Ti chưa bao giờ keo kiệt nở nụ cười, khi cô mà không cố ý cười để quyến rũ người khác thì nụ cười của cô rất dễ khiến người khác có thiện cảm, rất đẹp, làm cho người đối diện không thể nào rời mắt khỏi cô.

Ánh mắt của Nhạc Thính Phong từng chút một tối lại.

Từ lúc gặp mặt, nhà sản xuất phim khá là hài lòng với Yến Thanh Ti, ông ta uống có chút quá chén nên không kiềm chế đươchlời nói, ông ta nói với Yến Thanh Ti: “Cô Yến, ánh mắt cô thật đẹp, rất có thần, trong giới showbiz này có rất ít nữ diễn viên có được đôi mắt như thế này…….”

Nhạc Thính Phong: “Cắt mí mắt.”

Nhà sản xuất xấu hổ nói: “Mũi cũng rất cao.”

Nhạc Thính Phong: “Nâng mũi.”

Nhà sản xuất: “Ngực cũng rất nóng bỏng.”

Nhạc Thính Phong: “ Độn.”

Yến Thanh Ti run rẩy bóp chặt ly rượu trong tay, dùng hết sức lực kiềm chế ý muốn xông lên bóp chết Nhạc Thính Phong và hét vào cái mặt anh ta mà nói: cả người bà đây có chỗ nào anh chưa từng hôn qua hả, anh cứ đợi đấy cho tôi.

Chị Mạch nghe không nổi nữa dù gì thì Yến Thanh Ti cũng là người của chị liền cười tươi đỡ lời nói: “Haha, cái này..Nhạc tổng thật biết nói đùa.”

Nhạc Thính Phong lạnh lùng: “Tôi dường như chưa từng đùa.”

“Cạch”, Yến Thanh Ti đặt chén rượu lên bàn, trên mặt mang theo nụ cười nhẹ nhàng, trông thật sáng lạn, xinh đẹp, trước mặt bao nhiêu người cô nói: “Có phải là độn hay không, tối nay Nhạc tổng thử là biết ngay.”

Nhạc Thính Phong ngả người ra sau cười nói: “Được a.”

Nồi nẩu để giữa bàn đã sôi sùng sục, thịt bên trong cũng chín rồi, rau xanh cũng được thả vào rồi, thế nhưng không có người nói chuyện, không có ai dám phát ra bất kì âm thanh gì, không khí đông cứng, chỉ có duy nhất nồi lẩu là còn có hơi nóng, không khí lạ thường đến kinh người.

Chị Mạch thực sự không chịu nổi nữa, tìm đại một lí do mang Yến Thanh Ti rời khỏi đây.

“Ngại quá, Thanh Ti đi rửa tay với chị đi.”

“Vâng…..”

Yến Thanh Ti đứng lên, nhưng một bên chân của cô vẫn bị Nhạc Thính Phong kẹp lấy, mà anh ta không có ý định thả chân ra, thế là Yến Thanh Ti theo quán tính mà ngã nhào lên người Nhạc Thính Phong.

Nhạc Thính Phong cũng không giơ tay ra đỡ cô, mà thuận thế ôm lấy eo Yến Thanh Ti, cách một lớp áo, nhẹ nhành vuốt ve: “Yến tiểu thư đây là đợi không kịp muốn cho tôi kiểm hàng luôn hả?”
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 31: Bởi vì người ta vẫn còn luyến tiếc Nhạc thiếu mà! (1)

chap 31:
Yến Thanh Ti tức đến mức không duy trì nổi nụ cười, nhưng cô vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi, tay đặt lên ngực Nhạc Chính Phong: “Đúng thế đấy, đang gấp chết đi được ấy, người ta thật muốn thử xem Nhạc tiên sinh đây ….rốt cuộc là đàn ông đến đâu.”

Nhạc Thính Phong: “Đảm bảo sẽ khiến cô vừa lòng.”

Cái tiết mục táo bạo trắng trợn này khiến cho mấy người kinh nhiệm lão làng xung quanh cũng phải đỏ hết cả mặt.

Ánh mắt của Nhạc Thính Phong dần tối lại, bàn tay ôm eo Yến Thanh Ti càng lúc càng siết chặt.

Chị Mạch có ngốc mấy đi chăng nữa cũng không thể không nhận ra không khí giữa hai người này tuyệt đối là có vấn đề, chị phải mau chóng làm cho ra nhẽ.

Chị Mạch nói: “Thành thật xin lỗi, Nhạc tiên sinh, Thanh Ti là người mới vẫn chưa hiểu chuyện cho lắm, sau này nhất định tôi sẽ dạy bảo cô ấy thật tốt.”

“Thanh Ti, em xem dáng vẻ bây giờ của em còn ra cái thể thống gì không, còn không mau đứng dậy.”

Nhạc Thính Phong cau mày liếc mắt nhìn chị Mạch một cái, cái nhìn khiến cho chị Mạch lạnh hết cả tóc gáy.

Chị lăn lộn trong cái giới giải trí này đã ngần ấy năm, có dạng người gì mà chị chưa từng gặp, ngay cả những diễn viên cốt cán lâu năm chuyên diễn những vai hoàng đế cũng không có ánh mắt đáng sợ như thế.

Nhạc Thính Phong vẫn không buông tay ra, Yến Thanh Ti cong cong khoé môi, đặt tay lên cổ tay của Nhạc Thính Phong, chầm chậm lướt đến những ngón tay của anh ta, rồi tách từng ngón tay ra một.

Yến Thanh Ti đứng dậy, quay sang mỉm cười nói với đám người đang ngồi ngây ra như phỗng ở đó: “Thật xin lỗi, không tiếp chuyện với mọi người được nữa rồi.”

Chị Mạch vội vội vàng vàng đưa Yến Thanh Ti đi ra ngoài.

Chị Mạch dẫn Yến Thanh Ti ra một hành lang không có bóng người hỏi: “Em và Nhạc Thính Phong có ân oán gì với nhau đúng không? Người quen à?”

Chị Mạch lục một bao thuốc lá ra đưa cho Yến Thanh Ti một điếu.

Chị Mạch đến giờ vẫn chưa biết Nhạc Thính Phong chính là cái tên khốn đã bò lên giường cô rồi xách quần đi thẳng.

Châm điếu thuốc, Yến Thanh Ti hít vào một hơi, nhả ra một vòng khói trả lời: “Cũng gọi là có chút.”

Chị Mạch nhìn ánh mắt uất hận lại chất chứa phức tạp của Yến Thanh Ti liền biết cái gọi là có chút không hề nhẹ nhàng như những gì cô nói.

“Vướng mắc tình cảm hả?”

Yến Thanh Ti cười lớn, ngay cả những ngón tay đang kẹp lấy điếu thuốc cũng run lên, tàn thuốc rơi lả tả, “Haha… tình cảm ư ? Chị Mạch, chị coi trọng em quá rồi, nếu như em và thái tử gia nhà họ Nhạc mà có cái gọi là tình cảm, em còn phải lăn lộn đến nước này hay sao?”

Kì thực trong lòng Yến Thanh Ti bây giờ cũng đang rất là lo lắng, hai năm trước khi vẫn còn đang ở nước ngoài cô gặp chị Mạch đang đi du lịch, chị Mạch nói cô cực kì thích hợp với giới giải trí.

Thế nên lần này quay về, theo kế hoạch vốn dĩ là đợi đến khi nào sự nghiệp của cô có chút thành tựu, đến lúc đó sẽ quay lại tính sổ với nhà họ Yến.

Nhưng bây giờ thì sao? Vừa mới về nước đã gặp phải đủ thứ chuyện, có nổi tiếng hay không còn khó nói nữa là báo thù? Sao giờ?

Yến Thanh Ti cô sắp mất hết kiên nhẫn rồi.

Chị Mạch nghe thế thấy cũng đúng, nếu như Yến Thanh Ti có quan hệ với Nhạc Thính Phong thật thì đã sớm bay lên tận mây xanh, muốn vai diễn nào mà chẳng được chứ không phải rơi vào bước đường cùng như ngày hôm nay.

Chị Mạch nhớ lại những gì Nhạc Thính Phong nói và làm với Yến Thanh Ti lúc nãy, mới thấy Nhạc Thính Phong thật đáng ghét, chắc chắn vì muốn làm khó dễ với Yến Thanh Ti nên động chân động tay như thế.

Một thằng đàn ông đã trưởng thành, hơn nữa lại là loại người có tiền có quyền, thế mà đi bắt nạt một cô gái yếu đuối?

Mặc dù chị chẳng dám đắc tội với Nhạc Thính Phong nhưng trong lòng chị đã âm thầm xếp anh ta vào loại đàn ông cặn bã.

Chị rít một hơi thuốc: “Em nói xem sao em lại đen đủi đến thế chứ, vừa mới về nước, khó khăn lắm mới giành được hai vai diễn, vai truyền hình thì bị Lạc Thị cướp mất, vai điện ảnh thì loại từ vòng gửi xe, mẹ nó chứ, lại còn bị ‘một tên khốn nạn’ ngủ không trả tiền, hôm nay thì đối đầu với Nhạc Thính Phong, hình như hắn ta không muốn bỏ qua cho em đâu.”

Yến Thanh Ti rít một hơi thuốc, nhả ra một vòng khói, híp mắt nhìn người đàn ông vừa mới ra khỏi phòng cười một cách lạnh lùng: “Chị nói đúng, hắn ta đúng là ‘một tên khốn nạn’.”
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 32: Bởi người ta vẫn còn luyến tiếc Nhạc thiếu mà (2)

Chap 32:
Chị Mạch nói: “Thôi, em về trước đi, chị thấy vai diễn lần này cũng toi rồi, giờ em vào thể nào cũng lại bị vị thái tử kia gây khó dễ.”

Trong lòng Yến Thanh Ti bỗng cảm thấy ấm áp: “Cũng được, chị Mạch cảm ơn chị …”

Chị Mạch: “Thôi chị vào trong trước đây.”

“Vâng”

Yến Thanh Ti đưa mắt nhìn người đàn ông đang nghe điện thoại đứng quay lưng về phía họ cách đó không xa, cô nở một nụ cười âm hiểm.

……

Nhạc Thính Phong nghe điện thoai xong quay về thấy mỗi chị Mạch đang ngồi đó, còn Yến Thanh Ti thì không thấy bóng dáng đâu, bèn hỏi một câu, chị Mạch lấy cớ Yến Thanh Ti không khoẻ nên về trước rồi.

Nhạc Thính Phong mặt mũi sa sầm quay lưng đi thẳng, không có Yến Thanh Ti thì anh ở đây làm cái quái gì.

Ra khỏi quán lẩu, Nhạc Thính Phong ghét bỏ cởi ngay cái áo khoác đang mặc ra, trên người dường như vẫn còn ám mùi khói khiến cho anh ta ghét cay ghét đắng.

Nhạc Thính Phong đi ra chỗ đỗ xe ở ngay mặt tiền quán tìm xe của mình, trong xe lái xe vẫn còn đang ngồi đợi thấy anh ta liền vội vàng đi xuống mở cửa ghế đằng sau, mời Nhạc Thính Phong lên xe.

Sau khi anh ta lên xe, lái xe chuẩn bị đóng cửa lại nhưng chưa kịp đóng thì đã bị một người đẩy ra, “Này, cô làm gì thế?”

Lái xe vội đưa tay ra cản lại, nhưng người đó đã chui vào trong xe mất rồi.

Dưới ánh sáng ảm đạm của đèn đường, Nhạc Thính Phong vẫn nhìn thấy rất rõ người vừa chui vào xe là ai.

Nhạc Thính Phong sững sờ mất mấy giây sau đó liền cười lên : “Không phải là cô đã về rồi à?’

Yến Thanh Ti vuốt lại đầu tóc, quay đầu lại cười đến phong tình vạn chủng: “Nghe anh nói kìa, anh vẫn còn ở, thì em nỡ lòng nào mà đi được? Không phải đã nói rồi sao, phải để Nhạc tiên sinh tối nay thử xem xem, là thật hay là giả?”

Yến Thanh Ti từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ là người ngậm đắng nuốt cay mà ăn thiệt thòi, bị Nhạc Thính Phong trêu đùa như thế, lặng lẽ cúi đầu ra về mà không chơi lại Nhạc Thính Phong một vố thì đó không phải là phong cách của cô.

Không “chơi” chết được thì cũng phải làm một trận nhớ đời.

Trên tất cả các phương diện, Nhạc Thính Phong là một người cực kì soi mói, thế nên chỉ cần tìm cái xe đẹp nhất, tốt nhất ở trong bãi đỗ thì chắc chắn đó là xe của anh ta.

Yến Thanh Ti liếc mắt một cái là đã tìm được xe của anh ta, tìm một chỗ cách đó không xa để đợi “con thỏ” xuất hiện.

Bao nhiêu bực tức chán ghét trong lòng Nhạc Thính Phong bỗng tan biến, anh đưa tay nâng cằm Yến Thanh Ti lên, nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, khoé môi cong lên.

Lái xe thấy tình huống như vậy không biết nên làm thế nào: “Nhạc tiên sinh?”

Nhạc Thính Phong rướn người choàng tay kéo Yến Thanh Ti ôm vào ngực.

“Lái xe đi”

Lái xe không dám nhìn nữa vội vàng mở cửa ngồi vào buồng lái.

Nhạc Thính Phong ôm Yến Thanh Ti, người cô như thể không xương dựa sát vào lòng anh, không gian trong xe vốn hẹp, mùi hương trên người Yến Thanh Ti lan toả khắp nơi.

Đó là một mùi hương đặc biệt độc đáo, chỉ ngửi qua thôi cũng đủ khiến người ta lên cơn nghiện

Ba năm này rất ít khi anh nhớ đến Yến Thanh Ti nhưng mỗi khi nửa đêm thức giấc, mùi hương này vẫn luôn quanh quẩn quấn quít tra tấn anh.

Nhạc Thính Phong cuối cùng vẫn không nhịn được cúi đầu hôn lên môi Yến Thanh Ti, nhưng cô đột nhiên né tránh khiến nụ hôn rơi lên vành tai nhỏ xinh.

Nhạc Thính Phong nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai mềm mại trắng mịn, âu yếm mút vào dái tai mềm mại, tiếng nói trầm khàn vang lên bên tai Yến Thanh Ti.

“Đi khách sạn nhé?”

Yến Thanh Ti thình lình đẩy mạnh Nhạc Chính Phong một cái, anh ta không hề đề phòng liền bị đẩy ngã ngửa về phía sau.

Yến Thanh Ti xoay người, hào phóng ngồi dạng chân trên đùi Nhạc Thính Phong, cười đầy chế giễu: “Đi khách sạn làm cái gì, chơi ‘xe chấn’ luôn đi, nếu lại gặp phải tên cặn bã nào đấy thèm tiền đến phát điên, ngay cả tiền phòng cũng không thèm trả, thì tôi lỗ chết?”
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 33: Khẩu vị của Nhạc tiên sinh thật nặng

Chap 33:
Yến Thanh Ti cười đến yêu mị: “Hơn nữa nha, người ta còn chưa chơi ‘xe chấn’ bằng MayBach* bao giờ đâu.”

*Một dòng xe xa xỉ của Mercedes

Giọng nói nói ngả ngớn có đôi chút phóng đãng của Yến Thanh Ti rất dễ khiễn người ta lầm tưởng rằng, cô đã từng chơi cái trò ‘xe chấn’ này với rất nhiều đàn ông.

Trong bóng tối, cả người Nhạc Thính Phong toả ra một làn khí lạnh lẽo.

Yến Thanh Ti không để ý đến cơn tức của Nhạc Thính Phong, giơ tay cởi áo sơ mi của anh ta.

Mục đích của cô chính là khiến anh ta càng tức càng tốt, như thế mới gọi là “chơi” chứ, không lẽ lại dỗ anh ta vui vẻ?

Anh ta không vui, anh ta khó chịu, thì cô mới vui cô mới thấy thoải mái.

Áo sơ mi của Nhạc Thính Phong là hàng may thủ công, đặt làm riêng ở nước ngoài, ngay cả cáikhuy cổ tay cũng là bảo thạch được lựa chọn kĩ càng cẩn thận.

Yến Thanh Ti vừa cởi từng cái cúc áo vừa nói: “Không phải anh bảo tôi ngực đi độn, eo thì rút xương, mũi cũng đi nâng, cằm cũng đi sửa à…. Thế mà anh còn muốn đi khách sạn với tôi cơ đấy, khẩu vị của anh cũng nặng thật.”

Nhạc Thính Phong cũng không động đậy, lười biếng dựa vào thành ghế, tuỳ ý để Yến Thanh Ti cởi đồ của hắn, nhướng mày hỏi: “Tức rồi à?

Yến Thanh Ti cười ha hả vài tiếng: “À, hoá ra mắt của Nhạc thiếu không hề mù, tôi còn tưởng mắt của anh có vấn đề cơ đấy.”

Cởi đến cái cúc áo sơ mi cuối cùng của Nhạc Thính Phong, cả cơ thể của anh ta nằm gọn trong mắt Yến Thanh Ti, thon gầy mà mạnh mẽ, không có cơ bắp cuồn cuộn đầy phô trương nhưng dưới mỗi tấc da thịt đều ẩn chứa sức mạnh, vòng eo rất bé, còn bé hơn cả eo phụ nữ. (=.=)!!!!!

Yến Thanh Ti từ ba năm trước đã biết thân hình của Nhạc Chính Phong rất đẹp.

Những ngón tay nấn ná trên từng tấc da thịt trượt xuống bụng liền bị Nhạc Thính Phong tóm lấy: “Vội vàng đến thế sao?”

Yến Thanh Ti nhếch môi, xốc vạt váy của mình lên, kéo cổ áo thấp xuống để lộ một vùng da thịt trắng muốt vàbờ vai cong cong mượt mà, chiếc bra màu đen quyến rũ ôm trọn lấy bầu ngực tròn đầy, ẩn hiện trong bóng đêm càng làm con người ta muốn phạm tội.

Yến Thanh Ti cầm tay của anh ta đặt lên ngực của mình, “Đúng, người ta thật sự vội lắm rồi, vội đến mức không chờ được để anh kiểm tra xem, đây là hàng thật giá thật hay là túi nước muối sinh lý…”

Bên trong xe, đột ngột vang lên tiếng quát của Nhạc Thính Phong: “Dừng xe…”

Lái xe run tay một cái, chiếc xe đánh võng theo hình chữ S, phanh gấp một cái, tấp vội vào lề đường

Nhạc Thính Phong quát lớn một tiếng: “Cút xuống.”

Tài xế do dự một chút, không rõ là bảo mình hay bảo cái cô mỹ nữ nóng bỏng đó nhỉ.

Nhạc Thính Phong lại lạnh lùng quát tiếp: “Cút.”

Tài xế không dám chần chờ thêm một giây nào nữa, ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài, chạy một mạch hơn hai mươi mét lận.

Trong xe chỉ còn Nhạc Thính Phong và Yến Thanh Ti, cô nằm sấp trong ngực Nhạc Thính Phong cắn cổ anh, cười khanh khách: “Ai cha, sợ bị người khác nhìn thấy à?”

Nhạc Thính Phong siết chặt vòng eo thanh mảnh của Yến Thanh Ti, hôn lên bả vai trắng ngần đang để lộ đầy hờ hững: “Cô của em nói rât đúng, em đúng là, không biết xấu hổ là gì.” Trong đôi mắt Yến Thanh Ti loé lên sát khí, Yến Như Kha…sớm muộn gì cũng có ngày tôi “chơi” chết cô.

Yến Thanh Ti ngồi trên đùi anh đè mạnh một cái, cô hỏi: “Vậy còn anh thì sao? Anh thì biết sao? Hình như anh vẫn chưa chia tay với cô của tôi đâu nhỉ? Chưa chia tay đâu đấy….vậy mà anh lại đối xử với cháu gái của cô ấy như thế này đây? Ừm? Tôi nên nói là Nhạc tiên sinh thật vô sỉ hay nên nói Nhạc tiên sinh không biết xấu hổ đây?”

Nhạc Thính Phong rên lên một tiếng, Yến Thanh Ti đúng là một yêu tinh, Nhạc Thính Phong càng muốn xem xem, cô ta còn có thể ‘yêu tinh’ đến mức độ nào.

Nhạc Thính Phong cảm thấy mình sắp điên mất rồi, nhịp thở của anh ta càng lúc càng nặng nề, anh với tay đi tìm khoá kéo của cái váy Yến Thanh Ti đang mặc.

Tay vừa mò đến cái khoá dấu dưới lớp vải, bỗng Nhạc Thính Phong kêu lên một tiếng đau đớn.

——
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 34: Chơi phụ nữ, tốt nhất nên tìm chút kích thích.

Chap 34:
Tay vừa mò đến cái khoá dấu dưới lớp vải, bỗng Nhạc Thính Phong kêu lên một tiếng đau đớn.

Trong xe, bóng người chuyển động không ngừng.

Ngay sau đó liền thấy Yến Thanh Ti đá văng cửa xe, một tay túm lấy áo sơ mi của Nhạc Thính Phong, để chân trần lao ra khỏi xe như một tia chớp. Nhạc Thính Phong thì một tay ôm cổ, tức đến nỗi mặt mũi méo xệch, gào thét: “Yến Thanh Ti cmn, cô quay lại đây ngay cho tôi.”

Yến Thanh Ti đã chạy sang hẳn bên kia đường, đứng dưới đèn đường, quay mặt lại nhìn thẳng vào Nhạc Thính Phong, hất cằm khiêu khích, thè lưỡi liếm vết máu vương ở khoé miệng, giống như một ma cà rồng vừa mới thưởng thức xong bữa ăn, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự đắc ý.

Quả nhiên lúc tinh trùng xông lên não là giai đoạn phòng ngự yếu ớt nhất của lũ đàn ông, nếu không thế thì làm sao cô có thể khiến anh ta bị thương được cơ chứ hahaha…

Cô không chỉ cắn cổ mà còn đạp một phát vào ‘bản mạng’ của anh ta nữa kìa.

Yến Thanh Ti vung tay vứt thẳng cái áo sơ mi của Nhạc Thính Phong vào thùng rác, sau đó cô nàng giơ ngón giữa lên với Nhạc Thính Phong, vênh mặt hất cằm khêu khích, chỉnh trang lại quần áo của mình, giơ tay gọi chiếc taxi vừa đúng lúc đi đến, tiêu sái lên xe đi mất.

Tất cả chỉ diễn ra trong vòng chưa đến một phút.

Ngồi trên xe taxi, Yến Thanh Ti nhớ đến khuôn mặt tức giận đến đen xì của Nhạc Thính Phong mà cười ha hả.

Nhạc Thính Phong bị lột trần chắc chắn không có mặt mũi mà xuống xe đâu, còn nữa….haha….

Yến Thanh Ti cũng muốn lột luôn cả quần của anh ta xuống nhưng cô sợ lột quần của anh ta nữa thì chạy không có kịp.

Cô chịu đựng đủ cái bộ dạng cao cao tại thượng đó của anh ta rồi!! Cả cái ánh mắt của anh ta mỗi khi nhìn cô nữa, buồn nôn muốn chết.

Dựa vào cái gì mà mỗi khi anh ta muốn lên giường với cô thì cô phải ngoan ngoãn nằm xuống mặc anh ta muốn làm gì thì làm?

Cô phải để Nhạc Thính Phong nếm thử mùi vị khi dục vọng bị khơi lên bừng bừng mà không thể dập tắt là như thế nào, muốn lên giường với cô à đâu có dễ đến vậy.

Nếu như không phải lo lắng sau này bị trả thù, thì Yến Thanh Ti nhất định phải đạp cho anh ta đoạn tử tuyệt tôn luôn.

Người đàn ông của Yến Như Kha ấy à!

Ha…….

Cũng chỉ đến thế mà thôi.

……

Nhạc Thính Phong nửa người để trần, một tay ôm cổ che vết thương, trong lòng tức tối như thể nuốt phải trăm cân thuốc nổ.

Đàn bà muốn quyến rũ anh nhiều vô số kể, thế nhưng anh lại thua trong tay Yến Thanh Ti, anh lại bị cô ta mê hoặc, có lẽ vừa rồi chính là khoảng khắc đáng xấu hổ nhất đời anh.

Nhạc Chính Phong lại cứ nghĩ rằng Yến Thanh Ti muốn chơi ‘xe chấn’ với anh thật cơ đấy.

Nhạc Thính Phong chưa bao giờ thấy mình ‘ngây thơ’ như vừa rồi. Cmn đúng là ngây thơ quá rồi, nhất là khi đối thủ lại là Yến Thanh Ti.

Lái xe đứng từ xa nhìn thấy Yến Thanh Ti xuống xe, hình như có cái gì đó sai sai thì phải, vội vàng chạy về: “Thiếu…thiếu gia….”

Anh ta nhìn thấy, nửa thân trên trần trụi và vết thương vẫn còn đang chảy máu trên cổ của Nhạc Thính Phong dấu răng vẫn còn rõ rành rành, ôi, cắn ác thật đấy, thế này thì mấy ngày nữa mới bay hết đây.

Lái xe chỉ liếc qua một cái, liền cúi gằm xuống.

Nhạc Thính Phong: “Về nhà.”

“Vâng….”

Lái xe vội vàng lên xe.

Anh ta cứ tưởng thiếu gia chắc phải tức phát điên lên ấy chứ nhưng không ngờ rằng hơn mười phút trôi qua Nhạc Thính Phong vẫn cứ cười, nụ cười trên khoé miệng khiến cho người khác sợ hãi run rẩy.

Tài xế sợ đến mức lông tơ trên người dựng đứng hết cả lên, ôi, kiểu này thì không hiểu cơn thịnh nộ của thiếu gia lớn đến mức nào đây.

Đầu ngón tay lướt qua vết cắn, Nhạc Thính Phong cười trầm thấp: “Yến Thanh Ti, cô chờ đó cho tôi.”

Chơi phụ nữ, tốt nhất nên tìm chút kích thích.

Yến Thanh Ti, cô gan lắm.
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 35: Vừa đi lêu lổng với gái về.
Chap 35:
Lúc Nhạc Thính Phong về đến nhà đã thay một bộ quần áo khác, tay xách một cái túi đi vào phòng khách.

Hơn mười một giờ đêm, phòng khách nhà họ Nhạc vẫn có người đang nói chuyện.

“Thính Phong con về rồi đấy à?”

Nhạc Thính Phong lười biếng trả lời: “Mẹ, mẹ vẫn chưa ngủ à?”

Mẹ của Nhạc Thính Phong đứng dậy nói: “Còn không phải là…”

Nhạc phu nhân còn chưa nói hết, người đứng bên cạnh bà đã dịu dàng lên tiếng: “Thính Phong, anh về rồi, hôm nay em không có việc gì nên đến thăm bác gái xem thế nào, thế là mải nói chuyện quên hết cả thời gian.”

Nhạc Thính Phong nhìn lướt qua Yến Như Kha, coi cô như một kẻ vô hình, “Mẹ, mẹ lớn tuổi thế rồi mà còn thức khuya, mẹ thấy nếp nhăn trên mặt chưa đủ à?”

Nhạc phu nhân hơn đã hơn năm mươi tuổi rồi nhưng vẫn rất chú trong việc chăm sóc dung nhan, nên khi nhìn bà cùng lắm cũng chỉ hơn bốn mươi mà thôi, nghe Nhạc Thính Phong nói thế, bà vội vàng vuốt ve khuôn mặt của mình: “Ôi ôi, thật thế à con?”

Nhạc Thính Phong mất kiên nhẫn: “Con mệt rồi, con lên gác ngủ đây.”

Nhạc phu nhân kéo Nhạc Thính Phong đứng lại: “Này, con đợi tí đã, Như Kha đến nhà mình đợi con lâu lắm rồi đấy”

“Tự cô ta muốn đến, liên quan gì đến con?”

Từ trước đến giờ Nhạc Thính Phong chưa từng để ý đến cô ta, chẳng qua mấy năm trước cô ta từng giúp đỡ Nhạc phu nhân một lần, nên mới giành được hảo cảm của bà, sau này là cũng tự cô ta tung tin đồn cô ta là vị hôn thê của anh.

Nhạc Chính Phong cũng lười chẳng thèm đính chính lại, nhưng ả Yến Như Kha này lại kiên nhẫn đến đáng sợ, dù cho ba năm này Nhạc Thính Phong coi cô ta như không khí.

Nhưng cô ta vẫn cứ bày ra cái vẻ giống như tình cảm giữa cô ta và anh rất ổn định để cho người ngoài lầm tưởng mối quan hệ của họ rất tốt đẹp.

Loại đàn bà có dã tâm như thế, Nhạc Thính Phong chưa bao giờ để vào mắt, nếu không phải cô ta có thể dỗ mẹ anh vui vẻ thì anh đã cho người dọn dẹp cô ta từ lâu rồi.

Nhạc phu nhân đang định để Yến Như Kha và Nhạc Thính Phong nói chuyện với nhau, thì nhìn thấy vết cắn trên cổ của anh ta: “Ôi trời ơi, cổ con làm sao thế này? Ai cắn đây? Còn cả cái…”

Xung quanh miệng vết thương vẫn còn in dấu son môi đỏ chói, thế này rõ rành rành là vừa đi cặp kè lêu lổng với gái về mà? Ăn xong còn chưa chùi mép đã về nhà rồi! Nhạc phu nhân thấy bực tức, mấy đứa yêu tinh bên ngoài cũng thật càn rỡ quá đi.

Sắc mặt của Nhạc phu nhân không hề dễ nhìn một chút nào, mày nhăn tít lại quay sang nhìn Yến Như Kha, thấy mặt mũi cô ta trắng bệch, cả thân hình mảnh mai run lẩy bẩy, nhìn là đủ biết chịu đả kích lớn đến nhường nào.

Nhạc phu nhân giơ tay đánh vào cánh tay Nhạc Thính Phong một cái: “Con xem con đấy, càng lớn càng chẳng ra làm sao, đã bao nhiêu tuổi rồi hả, có bạn gái rồi thì phải biết điều một chút chứ!”

Nhạc Thính Phong chịu hết nổi quay người lên lầu: “Con lên gác đây, sau này mẹ đừng để những người không liên quan vào nhà nữa.”

Nhạc phu nhân kêu lên: “Này, con…Thính Phong, con ăn nói kiểu gì thế hả….”

Nhạc phu nhân rất muốn quản lí con trai mình , nhưng căn bản là không quản nổi, bà chỉ có độc một đứa con trai này, từ bé nó đã là đứa có chủ kiến rồi, ai nói gì cũng không nghe mà ngược lại ai cũng phải nghe lời nó, tính nó ngang ngược kiêu ngạo quen rồi, đúng là bá đạo quá mà.

Chắc hôm nay tâm trạng nó không tệ mới có thể lải nhải vài câu với bà, nếu nó mà không vui thì đến nhìn bà nó còn chẳng thèm nữa là...

Nhạc phu nhân ngại ngùng nói với Yến Như Kha: “Vậy thôi Như Kha à, hay là con về trước đi vậy….”

Yến Như Kha chớp đôi mắt đỏ rực nói: “Bác ơi, con…con muốn nói mấy câu với anh Thính Phong, con không trách anh ấy, nhưng mà …. Anh ấy ra ngoài tìm phụ nữ khác, thì cũng không thể vơ đại được, bị cắn thành như thế, anh ấy không thấy đau, nhưng con….con đau lòng lắm bác ạ…”
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 36: Tại sao tôi lại chướng mắt cô à?
Chap 36:
Yến Như Kha tha thiết chân thành bày tỏ tấm chân tình của mình giành cho Nhạc Thính Phong.

Nhạc phu nhân nghe vậy liền cảm thấy thật có lỗi với Yến Như Kha: “Con đúng là một đứa trẻ hiền lành lương thiện, mấy con yêu tinh ngoài kia sao có thể so bì được với con, sao nó lại…. ôi, thôi con đi lên gác đi, nhưng mà …còn đừng chọc giận nó, nó không đồng ý thì con đừng vào phòng nó, nếu không người gặp xui xẻo là con đấy.”

Nhạc phu nhân vừa nãy định nói là ‘sao nó lại chẳng thèm để mắt đến con thế nhỉ?’

Nhưng bà sợ nói ra Yến Như Kha lại càng thêm đau lòng, nên mới không nói nữa.

Yến Như Kha gật đầu: “Vâng, bác yên tâm.”

……………………

Nhạc Thính Phong quẳng cái túi giấy trong tay xuống đất, để lộ một đôi giày cao gót nữ màu đen, thiết kế tinh xảo khéo léo, đây chẳng phải là đôi giày mà Yến Thanh Ti đã “ bỏ quên” trên xe hay sao.

Không hiểu thần xui quỷ khiến thế nào mà Nhạc Thính Phong lại mang nó về.

Trong đầu anh lại hiện lên cái cảnh cô vứt áo sơ mi của anh vào trong thùng rác, cười nhạo chính mình: “ Đáng lẽ phải vứt vào sọt rác mới đúng.”

Có tiếng gõ cửa cốc cốc vang lên.

“Ai?”

Giọng nói của Yến Như Kha vang lên: “Thính Phong, là em, cổ anh bị thương rồi…. anh có đau không ? Em vào bôi thuốc cho anh nhé.”

“Ai cho phép cô lên đây, cút .”

Yến Như Kha cắn môi: “Thính Phong, em không vào đâu, em chỉ đứng ngoài cửa nói mấy câu với anh thôi, có được không ?”

Năm nay cô đã 29 tuổi rồi, sắp 30 đến nơi rồi, chưa kể còn lớn hơn Nhạc Thính Phong một tuổi, cô thật sự không đợi nổi nữa, cô rất sợ hãi mỗi nhìn vào gương, cho dù đã rất tốn công sức bảo dưỡng nhưng khóe mắt cô đã bắt đầu có vết nhăn.

Bằng mọi giá phải gả vào nhà họ Nhạc, nếu tiếp tục đợi nữa, cơ hội của cô sẽ ngày càng xa xôi.

Cô khổ sở tìm đủ mọi cách để giành lấy hảo cảm của Nhạc Thính Phong nhưng không có tác dụng, anh ta vẫn không thèm để mắt tới.

Nhất là từ sau cái đêm anh ta ngủ với Yến Thanh Ti, Nhạc Thính Phong càng ngày càng ghét cô hơn, có khi mấy tháng mới gặp anh được một lần.

Nhạc Thính Phong cười khinh bỉ, chậm chạp cởi từng cúc áo sơ mi, trong đầu anh lại nhớ tới cảm giác khi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Yến Thanh Ti lướt trên cơ bụng, mềm mại…ngứa ngáy, lần sau… nhất định sẽ không để cô nàng chạy thoát.

Nhạc Thính Phong trong đầu nghĩ đến Yến Thanh Ti, nhưng miệng lưỡi lại ác độc châm chọc Yến Như Kha: “Yến Như Kha, tôi khuyên cô nên bỏ cái tư tưởng có chết cũng gả vào nhà họ Nhạc đó đi, cô mà cũng xứng?”

Câu nói này của Nhạc Thính Phong trực tiếp đả kích Yến Như Kha, giấc mơ lớn nhất của cả đời cô chính là được gả vào nhà họ Nhạc, để cho bất cứ ai sống trên cái đất Lạc Thành này nhìn thấy cô ta đều phải cung kính ngoan ngoãn gọi cô một tiếng Nhạc phu nhân, muốn cho tất cả phụ nữ phải hâm mộ đố kị với cô.

Ba năm này, Nhạc Thính Phong luôn coi thường cô ta, nhưng chưa bao giờ nói thẳng thừng như thế này, rằng cô không thể bước vào nhà họ Nhạc.

Trái tim Yến Như Kha như bị vỡ thành từng mảnh, cô ta đẩy cửa bước vào phòng của Nhạc Thính Phong: “Thính Phong , tại sao anh lại không thể chấp nhận em, em có chỗ nào không tốt, anh nói đi, em sẽ sửa, sửa đến khi nào anh hài lòng mới thôi…”

Nhạc Thính Phong quay phắt lại, dùng ánh mắt sắc bén nhìn Yến Như Kha : “Ai cho phép cô mở cửa phòng tôi.”

Yến Như Kha bị doạ sợ đến mức run rấy, “Thính Phong….em …. Thính Phong….em …không cố ý đâu mà….”

Nói rồi cúi gằm mặt xuống thì nhìn thấy túi giấy dưới chân của Nhạc Thính Phong.

Cô ta khiếp sợ nhìn cái túi đó, cô ta là phụ nữ, đương nhiên không thể nào nhận nhầm được….............................đó là một đôi giày của phụ nữ !!!!!!!!!!!!!!!!!
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 37: Con hồ ly tinh dụ dỗ anh là ai ?
Chap 37:
Yến Như Kha biết, phòng của Nhạc Thính Phong chưa bao giờ cho phép mang đồ đạc của bất cứ ai khác vào, cho dù đó là đồ của cha mẹ anh ta, hay kể cả là quà cáp người khác biếu tặng, sẽ có một phòng riêng để cất những thứ đó.

Ý thức lãnh địa của anh ta cực kì mãnh mẽ, những thứ không phải của anh ta, tuyệt đối không được phép mang vào.

Trong nhà ngoại trừ cô giúp việc vào quét dọn theo giờ đã quy định ra thì ngay cả cha mẹ anh ta cũng khó mà bước vào phòng của anh ta.

Nhưng mà….hôm nay Nhạc Thính Phong lại mang một đôi giày nữ vào đây, một đôi giày nữ, là giày của nữ…

Nhạc Thính Phong nhất định là rất coi trọng cô ta, bằng không anh đã không mang đôi giày của cô ta vào trong phòng được.

Gương mặt của Yến Như Kha trở nên méo mó, dữ tợn, gào thét lên như phát điên: “Anh, anh có con khác rồi phải không? Con hồ ly tinh đó là ai?”

Nhạc Thính Phong cau chặt mày, cô ta muốn chết hay sao mà dám gào lên với anh?

Nhạc Thính Phong tiến lên hai bước, giơ chân đá một phát vào chân của Yến Như Kha, đá bay cô ta ra ngoài.

Anh đã nói từ sớm là anh không có cái nguyên tắc không đánh phụ nữ.

Đặc biệt là với Yến Như Kha, chưa từng thấy ai lại có thể khiến người khác ghê tởm đến vậy.

“Cút, sau này cô còn dám bén mảng đến nữa, tôi sẽ cho người chặt đứt một cánh tay của người nhà họ Yến.”

Nhạc phu nhân nghe thấy tiếng tranh cãi liền lên xem thế nào, lên đến nơi thì thấy Yến Như Kha nằm gục trên mặt đất, đau đớn rên rỉ, mặt con trai thì đen xì: “Sao thế, sao thế này?”

Yến Như Kha không kìm được: “Bác ơi, anh Thính Phong, anh ấy có người phụ nữ khác rồi, anh ấy có người khác rồi.”

Nhạc phu nhân cau mày: “Thế thì sao…lạ lắm à?”

Bà biết con trai mình vẫn không đụng đến Yến Như Kha, nhưng con trai bà đến tuổi này rồi, có phụ nữ thì là chuyện bình thường mà?

Yến Như Kha sống chết tóm chặt lấy tay của Nhạc phu nhân, gào lên: “Không phải đâu, không đâu bác ơi…lần này khác, bác không hiểu đâu…”

Nhạc phu nhân bị Yến Như Kha bóp đau cả tay, giằng mạnh tay Yến Như Kha ra, có chút bực mình: “Ôi trời, được rồi, được rồi, bác không hiểu, giờ muộn lắm rồi, con mau về nhà đi, bác buồn ngủ sắp chết rồi đây này…”

Yến Như Kha bị người giúp việc túm lấy, lôi ra ngoài.

Nhạc phu nhân xoa xoa cánh tay bị bóp hồng cả lên, buồn bực hỏi: “Con bé Như Kha làm sao thế, trúng tà à?”

Nhạc Thính Phong khoanh tay, dựa lưng vào cửa: “Mẹ…”

“Có chuyện gì?”

“Sau này con không muốn thấy mặt cô ta xuất hiện trong nhà họ Nhạc nữa.”

Bà Nhạc nhíu mày: “Nhưng, cô ta không phải là bạn gái con à?”

Thực ra thì bà rất có hảo cảm với Yến Như Kha.

Nhạc Thính Phong: “Con chính mồm thừa nhận bao giờ chưa?”

“Nhưng, mọi người đều…”

Nhạc Thính Phong ngắt lời bà: “Người phụ nữ của con mà cần đến người ngoài xác định à?”

Nhạc phu nhân: “Nhưng…con…”

“Sau này con sẽ kết hôn, nhưng vợ của con tuyệt đối không phải cô ta, phẩm vị của con còn chưa kém đến mức đó.”

Nhạc Thính Phong từ trước đến giờ chưa hề để mắt tới Yến Như Kha, nhưng trong lòng cô ta nghĩ cái gì, anh chỉ cần liếc một cái là biết, còn suốt ngày giả vờ giả vịt nghĩ rằng bản thân mình che dấu rất tốt.

Trong mắt Nhạc Thính Phong, cô ta trông chẳng khác gì thằng hề đang nhảy nhót cả.

Nhạc Thính Phong nói: “Nếu như cô ta mà đến nữa, thì mẹ sống một mình với cô ta nhé, con lập tức dọn ra ngoài ngay.”

Nhạc phu nhân nghe vậy vội vàng xua tay: “Được rồi, được rồi, mẹ nghe con, nghe con là được chứ gì… nhà đã neo người thế này, con mà còn dọn ra ngoài, mẹ sợ lắm đấy….”

Nhạc Thính Phong gật đầu: “Được rồi, đi ngủ đi.”

Anh ta quay người vào trong, đóng cửa phòng lại.

Nhạc phu nhân thở dài, bà thực sự cảm thấy Yến Như Kha cũng không đến nỗi nào mà.

“Như Kha làm thế nào mà chọc cái ông tổ này tức đến vậy chứ? Đợi nó hết giận rồi mình khuyên bảo nó sau vậy, haizz”
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 38: Lần đầu tiên có một người phụ nữ dám để lại dấu vết trên người anh.
Chap 38:
Nhạc Thính Phong cúi người nhặt đôi giày của Yến Thanh Ti lên, đi vào trong phòng để quần áo, mở cánh tủ kính để giày ra, cả một mặt tường đều là giày của Nhạc Thính Phong, tiện tay ném đôi giày của Yến Thanh Ti vào tủ để giày của anh.

“Để mai rồi vứt vậy…”

Nhạc Thính Phong đi tắm, tắm xong đứng trước gương cầm khăn lau đầu, nhìn vết răng trên cổ sưng phù, đỏ tấy hết lên, trên đó vẫn còn dấu hai hàm răng đều đặn, nhìn cái là biết cô nàng đã hung ác đến mức nào.

Nhạc Thính Phong sờ sờ vết thương: “Cắn ác thật đấy….”

Bao nhiêu năm sống ngang ngược như Bá Vương, lần đầu tiên anh bị một người phụ nữ làm “trọng thương” đến như vậy.

Nhưng, trong lòng anh lại có một sự hưng phấn khó thể giải thích .

Nhạc Thính Phong không bôi thuốc, lau xong đầu liền nằm xuống giường, dựa đầu vào thành giường nghịch điện thoại.

Anh tự dưng muốn gọi điện cho Yến Thanh Ti, nhưng mở danh bạ tìm một hồi mà không thấy mới nhớ ra là điện thoại của Yến Thanh Ti bị anh đập mất rồi còn đâu.

Nhạc Thính Phong ôm trán.

……

Trong đêm tối, xe của Yến Như Kha vẫn dừng trước nhà họ Nhạc, cô ta ngồi trong xe ngẩng đầu nhìn căn biệt thự to lớn xa hoa nhà họ Nhạc, trong con mắt chứa đầy điên cuồng. Có nằm mơ cô ta cũng muốn trở thành nữ chủ nhân nhà họ Nhạc, có thích Nhạc Thính Phong hay không, hay Nhạc Thính Phong có thích cô ta hay không không quan trọng, cái mà cô ta yêu đó chính là quyền lực và tiền bạc của nhà họ Nhạc.

Yến Như Kha siết chặt vô-lăng, điên cuồng nói: “Nhất định phải tìm ra con đ* kia là ai, nhất định phải điều tra cho rõ ràn… tao sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đến thế đâu…”

……

Ngày hôm sau, Nhạc Thính Phong thức dậy, vẻ mặt rất khó ở.

Bữa sáng cũng chẳng ăn liền đi ra khỏi nhà luôn, khiến cho Nhạc phu nhân sợ hết hồn không hiểu mình đã làm sai chuyện gì.

Giang Lai cầm tài liệu mang vào văn phòng, gặp cái bản mặt khó ở của Nhạc Thính Phong sợ đến mức không dám thở một tiếng.

Đột nhiên, Nhạc Thính Phong nói: “Điện thoại.”

Giang Lai: “Gì ạ?”

“Độp” một cái, Nhạc Thính Phong đập cái bút máy xuống mặt bàn: “Điện thoại đâu….”

À…giờ Giang Lai mới hiểu, sếp đang hỏi đến cái điện thoại của Yến Thanh Ti.

“Đập rồi ạ….”

“Đập rồi à?…”

Giang Lai bị lườm cho sởn hết da gà lên: “Không phải sếp bảo…”

Ánh mắt của Nhạc Thính Phong u ám: “Tôi bảo cái gì?”

Giang Lai đành nuốt những gì định nói vào bụng: “Sếp….chờ một chút ạ.”

Cậu chàng vội vã chạy mất.

Giang Lai đi ra ngoài, Nhạc Thính Phong lại tiếp tục phê duyệt công văn, nhưng … chưa viết được hai chữ, anh ta đã điên lên đạp đổ cái thùng rác bên cạnh, trông cứ như một hung thần.

Nhạc Thính Phong nghĩ lại cái cảnh sáng sớm nay là lại cảm thấy mất mặt.

‘Mộng Xuân’…haha… Mẹ nó chứ!

Mộng xuân ở cái tuổi 28 này cơ đấy, hơn nữa trong mơ còn….

Điều khiến Nhạc Thính Phong tức tối hơn đó chính là… gương mặt của người phụ nữ trong trong giấc mơ, là ai cũng được nhưng tại sao lại là Yến Thanh Ti.

Ba năm trước, anh có ngủ một đêm với Yến Thanh Ti, chẳng qua cũng chỉ là một đêm mà thôi.

Trong ba năm này, anh thề anh chưa bao giờ nhớ đến Yến Thanh Ti, thật sự không hề nhớ đến, thậm chí còn quên mất dáng vẻ của Yến Thanh Ti là như thế nào, dù sao cũng chỉ là một con đàn bà thôi mà.

Nhưng-----Giờ gặp lại, cả người anh đều cảm thấy khó chịu!

Luôn có cảm giác cần phải làm cái gì đó, nhưng không làm thì lại không nghĩ ra được mình nên làm cái gì, cả người cứ bứt rứt?

………………………………

Giang Lai gõ cửa đi vào, tay cầm một cái smart phone màu trắng: “Sếp ơi, điện thoại đây ạ.”

Nhạc Thính Phong lạnh lùng nhìn cậu ta: “Sao bảo đập rồi mà?”

“Em….” Giang Lai không biết phải nói gì, là sếp bảo em đập, đập rồi sếp lại bảo sếp cần, mang đến cho sếp, sếp lại hỏi sao chưa đập, rốt cuộc là sếp muốn gì????

Nhạc Chính Phong giơ tay giật cái điện thoại, mở ngăn kéo ra cất vào.

“Đi mua cho tôi một cái mới về đây.”
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Phong phong bánh bao

avatar


Đại Gia
Đại Gia
Chap 39: Đôi cẩu nam nữ trên ban công.
Chap 39:
Giang Lai: “Sếp dùng ạ?”

Nhạc Thính Phong nhìn cậu ta một cái, cái nhìn khiến cậu ta hối hận vì thốt ra câu hỏi ngu si đó, vội vàng nói: “Em biết rồi…em đi mua ngay.”

“Đi điều tra xem thằng đàn ông đó là ai.”

Giang Lai muốn ói máu, thằng đàn ông đó là thằng nào, ít nhất cũng phải cho người ta cái gợi ý chứ.

May cái đầu óc của Giang Lai cũng không đến nỗi ngu dốt, nhanh chóng nghĩ ra người đó là ai, có lẽ là người đàn ông đã chụp ảnh chung với Yến Thanh Ti.

“Vâng ạ”

“Tôi muốn biết, tất cả những gì về cô ta trong ba năm vừa qua.”

Giang Lai gật đầu: “Vâng ạ”

Ra ngoài rồi, Giang Lai mới thấy nhức đầu, mua đồ cho sếp vốn là nhiệm vụ của thư kí Tôn mà.

Cậu ta lắc lắc đầu, điều tra tất cả mọi việc trong ba năm, trước thì không hỏi, giờ mới nhớ ra hả. Đàn ông đúng là thật dễ thay đổi.

Đột nhiên điện thoại của cậu rung lên, lấy ra xem, thì kinh ngạc nhìn dãy số hiển thị trên màn hình: “Yến Như Kha?”

Giang Lai cau mày, cậu không thích Yến Như Kha nên cứ thế mà cúp điện thoại thôi.

Tự nhiên gọi điện đến tìm cậu, chắc chắn chẳng phải chuyện hay ho gì.

……

Yến Thanh Ti cứ nghĩ chỉnh được Nhạc Thanh Phong tâm trạng của cô sẽ tốt hơn một chút.

Nhưng mà, sự vui vẻ ấy cực kì ngắn ngủi, về đến nhà, Yến Thanh Ti nằm lăn ra giường, tâm trạng chẳng còn hào hứng như lúc nãy nữa mà trở nên cực kì nặng nề.

Ở nhà đợi hai ngày liền mà không có chút tin tức gì từ phía đoàn phim, Yến Thanh Ti mất cả ngủ.

Nằm dài trên giường, trời sắp sáng đến nơi mà vẫn không ngủ nổi.

Yến Thanh Ti không bật đèn, mặc áo ngủ, ra đứng ngoài ban công, châm một điếu thuốc.

Cô tự cười giễu chính bản thân mình, có gì mà vui chứ, chỉnh được Nhạc Thính Phong một lần có đáng để vui vẻ?

Cô làm thế chỉ vui vẻ được nhất thời, nếu như chọc giận Nhạc Thính Phong thật thì kẻ đen đủi chính là cô chứ ai?

Cục diện bây giờ đã khó khăn như thế rồi, cô còn chạy đến chọc ghẹo Nhạc Chính Phong thật đúng là muốn tìm chết mà.

Nhưng, cục tức đó cô nuốt không có nổi.

Yến Thanh Ti thực sự rất chán ghét cái cảnh đi bước nào khó bước đấy như hiện tại, cô còn nhiều việc phải làm lắm, nhất định phải tìm được cách khá vỡ cái cục diện đang vây khốn cô.

Yến Thanh Ti đang nghĩ đến mức xuất thần, đột nhiên ban công nhà hàng xóm bỗng vang lên tiếng động không nhỏ.

Yến Thanh Ti nhìn sang, hoá ra có một đôi nam nữ nửa đêm chạy ra ban công tìm kích thích.

Nữ thì một tay bám lấy thành lan can, khom lưng, miệng thì kêu to: “Không được…có người mà…”

Nam thì miệng ngậm điếu thuốc, quần áo vẫn khá chỉnh tề, không hề hoảng loạn: “Có người thì sao phải sợ, chẳng phải em bảo muốn kích thích sao, lẳng lơ như thế mà cũng sợ bị người khác nhìn thấy à?”

Nghe thế, Yến Thanh Ti cũng ngẩn ra, khu chung cư này thiết kế ban công theo kiểu mở, ban công hai nhà cách nhau chỉ độ khoảng hai mét, nếu trời mà không tối, thì có khi là cô nhìn thấy hết thật.

Yến Thanh Ti cười cười, đây là lần đầu tiên cô gặp hàng xóm đấy, có cần chào hỏi một tiếng không nhỉ?

Muốn chụp lại vài kiểu làm kỉ niệm nhưng đột nhiên nhớ ra điện thoại của cô bị tên khốn kiếp nào đó trộm mất rồi, đành tiếc nuối lắc đầu.

Lại đốt thêm điếu thuốc nữa, tiếp tục đứng xem, nửa đêm nửa hôm không ngủ được, có người diễn miễn phí cho xem, không xem thì đúng là phí của trời.

Còn chưa hút xong điếu thuốc, cô gái kia lơ đãng nhìn thấy ban công nhà bên cạnh có ánh lửa lập loè, bị doạ đến mức sợ hãi kêu thét lên một tiếng, lập tức che mặt, đẩy người đàn ông đó đó ra chạy vội vào trong nhà, quần lót rơi trên ban công cũng không nhặt.

Yến Thanh Ti đang lười nhác dựa vào lan can xem “phim”, thấy diễn viễn cũng chạy mất rồi nên định đi vào nhà.

Kết quả là cái gã “diễn viên” kia chậm rãi sửa sang quần áo xong quay ra hỏi cô “Hứng thú phết nhỉ?”

Trong đêm khuya thanh vắng có chút se lạnh, giọng nói của người đàn ông khàn khàn, âm sắc đó không hiểu sao nghe rất hay, bị người ta nhìn từ đầu đến cuối mà không hề cảm thấy xấu hổ.

Yến Thanh Ti ngây ra một lát, Ơ, cái anh chàng này cũng thú vị thật, chắc đã sớm biết cô đứng ở đây từ lâu, đây mới thật là…không biết xấu hổ là gì này….

…………

P/s: Nam phụ lên "sàng", tạm biệt sếp Phong e lên thuyền nam phụ đây !!!!!!!
Tài Sản của Phong phong bánh bao

Character sheet
Thú cưng:
Huân Chương:




[Nam Khang]
"Em nhất định không để cho thanh xuân của anh bị người ta chà đạp như thế đâu!"

Sponsored content




Tài Sản của Sponsored content

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 3 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Đầu trang

    Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs